Bỏ qua điều hướng
WisdomKey
Thiền sư U Tejaniya
Dẫn thiềnVI

Short Guided Meditation (11 min)

Thiền sư U Tejaniya · · 10:59 · 0 lượt nghe

0:0010:59
Tải về

Giới thiệu bài giảng

Âm thanh được phát nguyên gốc như tệp đã tải lên, không chuẩn hoá, không chuyển mã.

Bản phiên âm

Nhấn vào mốc thời gian để nghe từ đoạn đó. Bản dịch tự động, có thể chưa chính xác. Bạn có thể đề xuất sửa từng câu. Phiên âm là văn bản kèm theo, không thay đổi âm thanh.

Hãy tiếp tục chánh niệm.

Chỉ đơn giản là nhận biết thôi, và không mong đợi bất cứ thứ gì.

Bất cứ điều gì diễn ra, hãy cứ để nó diễn ra.

Mọi thứ đều là tự nhiên, là pháp.

Trách nhiệm của thiền sinh là trau dồi phẩm chất của chánh niệm.

Chúng ta tinh tấn phát triển chánh niệm trong từng khoảnh khắc.

Khi tâm trưởng thành, thì nó sẽ tự làm việc của nó.

Điều duy nhất chúng ta cần là chánh niệm trong giây phút hiện tại, cùng với sự hứng thú. Cái gì đang diễn ra? Nó diễn ra như thế nào?

Nhận biết các trải nghiệm.

Vipassanā chính là quá trình học hỏi.

Chúng ta quan sát với trí tuệ, sự thông minh.

Chỉ là quan sát thôi thì chưa đủ. Mình cần phải có thông tin và chánh niệm.

Có hai hiện tượng tự nhiên khác nhau: đối tượng và cái được biết.

Tâm biết là sự nhận biết, hay chánh niệm.

Cái nóng và sự nhận biết. Sự xúc chạm và sự nhận biết.

Cảm giác và sự hay biết.

Làm sao bạn biết được đối tượng? Là vì tâm để ý, hay chú ý đến đối tượng?

Đầu tiên, bạn có thể sử dụng thân làm đối tượng quan sát. Như vậy sẽ dễ nhận biết và duy trì sự nhận biết trong từng giây phút.

Tâm có đang thư giãn không?

Chúng ta không đi đâu cả. Chúng ta không cố đạt được điều gì cả.

Chỉ là trọn vẹn trong giây phút này. Tỉnh thức. Tỉnh giác.

Đừng làm nghiêm trọng sự thực tập. Chỉ cần thực hành thôi.

Chúng ta cố gắng nhận biết, để ý. Chúng ta không cố tạo ra một cái gì, mà cũng không cố làm cho cái gì đó biến mất.

Chúng ta chỉ tinh tấn nhận biết những gì đang diễn ra. Nhận biết, nhận diện, để ý, quan sát bất cứ thứ gì.

Tâm thường có xu hướng vui và bám víu.

Bám chấp khi trải nghiệm tốt đến, phải không?

Còn khi có trải nghiệm không dễ chịu thì tâm chống đối, đau khổ, căng thẳng.

Bây giờ chúng ta cần học hiểu như vậy. Đối tượng dễ chịu hay không dễ chịu đến, thì chúng ta cũng chỉ nhận biết với sự bình thản.

Vậy chúng ta cần phải hiểu rõ đối tượng nghĩa là gì.

Cái gì dễ chịu cũng là đối tượng. Cái gì khó chịu cũng là đối tượng.

Đối tượng là những gì được nhận biết. Chỉ vậy thôi. Không có xấu hay tốt ở đây.

Nếu mình chỉ muốn trải nghiệm tốt, rồi tâm bám víu, chấp chặt vào đối tượng. Nếu bạn thấy toàn là trải nghiệm khó chịu, nghĩa là tâm đang chống đối.

Khi bạn hiểu trải nghiệm chỉ là trải nghiệm thôi,

đối tượng chỉ là đối tượng, thì tâm sẽ trở nên cân bằng.

Tại vì có tham. Tâm tham nghĩ rằng đối tượng này đẹp, dễ chịu. Còn tâm sân thì nghĩ rằng đối tượng này là tệ hay không tốt, khó chịu.

Khi suy nghĩ xuất hiện, đừng phàn nàn về tâm suy nghĩ.

Suy nghĩ là hiện tượng tự nhiên, ai cũng phải suy nghĩ.

Bạn thấy có nhiều suy nghĩ xuất hiện, không sao cả. Đó chỉ là đối tượng thôi.

Suy nghĩ là đối tượng thuộc về tâm.

Điều bạn cần làm là nhận ra rằng có một suy nghĩ đang xuất hiện.

Còn khi có nhiều suy nghĩ, thì chỉ cần biết là có rất nhiều suy nghĩ. Khi có ít suy nghĩ lại, thì chỉ cần nhận biết là có ít suy nghĩ lại.

Không có vấn đề gì với suy nghĩ hết.

Chúng ta không quan tâm tới nội dung của suy nghĩ.

Chúng ta quan tâm tới hiện tượng tự nhiên đang diễn ra.

Hiện tượng tự nhiên đó chính là suy nghĩ đang diễn ra. Chúng ta cần biết nó đang diễn ra, rồi diệt đi.

Nếu không hiểu tính chất tự nhiên của suy nghĩ,

chúng ta lúc nào cũng chìm đắm trong nội dung của những suy nghĩ.

Chúng ta cần thực hành mỗi khi suy nghĩ có mặt.

Chỉ cần quan sát và để ý là có suy nghĩ xuất hiện. Và cứ thực tập như vậy, lặp đi lặp lại như vậy.

Nếu chánh niệm hay sự nhận biết chưa đủ mạnh, thì đừng quan sát suy nghĩ trong thời gian quá lâu.

Chỉ cần nhận biết là có suy nghĩ, rồi có thể trở về với cảm giác trên thân.

Và cứ thực tập tới lui như vậy.

Đôi lúc, khi bạn nhận biết suy nghĩ, thì cũng thấy cảm xúc nữa.

Vậy thì bạn vừa biết là có cảm xúc, vừa biết là có suy nghĩ. Suy nghĩ và cảm xúc có mối quan hệ với nhau.

Chúng ta cố gắng duy trì chánh niệm, chính là sự hay biết.

Chúng ta cố gắng thực hành liên tục, nhưng bạn cũng có thể thấy rằng tâm cứ bị cuốn đi. Nếu vậy thì cũng không có vấn đề gì đâu. Cứ tiếp tục, tiếp tục nhận biết.

Lúc mới thực hành, mình khó có thể duy trì chánh niệm liên tục. Nhưng hãy tinh tấn duy trì thêm lần nữa, thêm lần nữa.

Ngày qua ngày, chánh niệm sẽ được duy trì và dần dần có được cái đà.

Mỗi khi bạn phát hiện chánh niệm bị mất, nghĩa là bạn đang có chánh niệm rồi đấy.

Chánh niệm đang có mặt rồi.

Nhận biết những gì đang diễn ra là điều rất có ý nghĩa.

Hãy cố gắng hay biết mọi thứ về mình.

Khi bắt đầu, chúng ta cố gắng chánh niệm về mình, và dần dần biến việc nhận biết thành thói quen.

Nhận biết về thân, về tâm, rồi sau đó thẩm nghiệm. Nhưng nhớ là cần có sự hứng thú trong suốt quá trình này.

Khi đồng thời nhận biết suy nghĩ và cảm giác, hãy chú ý hơn vào cảm giác.

Nhận biết về cảm giác nhiều hơn, và chỉ cần biết là suy nghĩ đang diễn ra.

Để ý hơn vào cảm giác.

Vì nếu chú ý vào suy nghĩ nhiều hơn, bạn dễ bị đắm chìm trong nội dung của suy nghĩ.

Nhưng điều cần làm là chỉ nhận biết rằng có suy nghĩ đang diễn ra mà thôi.

Hãy trân trọng chánh niệm, vì khi chánh niệm có mặt, thì phẩm chất tâm sẽ tốt hơn.

Tinh tấn chính là cố gắng hay biết trong mọi khoảnh khắc. Tinh tấn không phải là thúc ép. Tinh tấn có nghĩa là kiên trì, cố gắng thêm lần nữa, thêm lần nữa, cùng với sự thư giãn.

Đừng quên thực tập trong mọi giây phút.

Thời gian để thiền là mọi lúc. Và hãy thực tập nhiều hơn trong đời sống hằng ngày, để duy trì chánh niệm.

Thiền sư U Tejaniya
Thiền viện Shwe Oo Min, Yangon

Sayadaw U Tejaniya bắt đầu tu tập Phật giáo từ khi còn là một thiếu niên ở Miến Điện dưới sự hướng dẫn của cố Thiền sư Shwe Oo Min Sayadaw (1913–2002). Sau một thời gian làm kinh doanh và sống cuộc đời cư sĩ, ông đã trở thành một nhà sư toàn thời gian từ năm 1996.…

Bài khác trong khóa