Bỏ qua điều hướng
WisdomKey
Thiền sư U Tejaniya
Pháp thoạiEN

Three Levels of Dukkha

Thiền sư U Tejaniya · · 5:13 · 0 lượt nghe

0:005:13

Nguồn: bài giảng gốc tiếng Anh. Bản Tiếng Việt là bản dịch máy do giọng đọc AI đọc; tệp gốc giữ nguyên.

Tải về

Giới thiệu bài giảng

Âm thanh được phát nguyên gốc như tệp đã tải lên, không chuẩn hoá, không chuyển mã.

Bản phiên âm

Nhấn vào mốc thời gian để nghe từ đoạn đó. Bản dịch tự động, có thể chưa chính xác. Bạn có thể đề xuất sửa từng câu. Phiên âm là văn bản kèm theo, không thay đổi âm thanh.

Vậy dukkha là gì? Dukkha là dukkha.

Đây là ba tầng của dukkha. Quý vị có thể giải thích ba tầng của dukkha. Tầng thứ nhất là dukkha khổ thọ. Cảm giác dukkha cũng là khổ, cũng là dukkha. Thứ hai là dukkha, dukkha, vipariṇāma dukkha, và saṅkhāra dukkha.

Tầng thứ hai này, tầng đó, khó nói hơn: khổ. Giống như quý vị không thể nắm giữ được, không thể thỏa mãn được, không thể nói "Tốt". Saṅkhāra dukkha là thay đổi liên tục. Nó là gì? Nó thay đổi liên tục.

Quý vị không thể dính mắc vào. Ví dụ, quý vị đang quan sát vị nếm của mình.

Quý vị nghĩ vị này ngon. Thật ra, vị nếm rất rõ ràng. Quý vị nghĩ vị này ngon, phải không?

Vị ngon, phải không? Vị. Vị. Vị. Tốt, ngon, rất ngon, phải không?

Quý vị nghĩ đó là cái nghĩ si mê, cách nghĩ si mê, si mê nghĩ theo cách này. Ngon. Rồi. Dính mắc khởi lên. Ta muốn thêm. Ta muốn thêm vì nó tốt, vì nó ngon. Thật ra, nếu quý vị quan sát vị nếm, nó có thật là ngon không. Nó có thật là tốt hay không. Quý vị đừng tin vào ý niệm "tốt" này.

Quý vị quan sát với trí tuệ. Làm sao tốt được, cái vị đang thay đổi này thay đổi rồi? Mất rồi.

Hết rồi. Làm sao ta nắm giữ được vị này? Nếu nó thay đổi liên tục, làm sao ta nói "quý vị có thể nói là tốt"? Quý vị không nắm giữ được. Hết rồi. Tốt ở đâu? Nhưng ký ức lại tạo ra nó nữa, ký ức kinh nghiệm mang nó trở lại, và tâm vẫn cứ "Ngon đấy, tốt, tốt, tốt".

Nhưng thực tại đã mất rồi. Hết rồi. Ta làm sao được?

Quý vị không thể nói, "Chỉ có kinh nghiệm này thôi, vị mất rồi. Vị mất rồi. Vị mất rồi." Làm sao ta nắm giữ được? Quý vị không thể nói "tốt".

Vậy nên quý vị cần quan sát, đừng tin vào ý niệm của mình, chỉ mở ra, đơn giản và quan sát. Rồi sự hiểu biết có thể khởi lên.

Nếu quý vị hiểu được vị nếm, dukkha, thì quý vị ăn thế nào?

Quý vị ăn được không? Quý vị không ăn được nữa. Khổ. À, khổ quá. À.

Quý vị có thể nếm cảm giác rằng nó ngon không? Nếm thế nào được? Quý vị có thể nếm cảm giác rằng vị ngon mà không có sự muốn không? Có thể được không? Rằng quý vị biết vị đó ngon? Nếu quý vị nghĩ nó ngon, thì tâm đã muốn rồi, sự muốn đã có ở đó. Vì cái nghĩ si mê cho là tốt. Trí tuệ không thể nói cái này là tốt.

Dễ chịu? Cảm giác dễ chịu? Có lúc thôi. Có lúc dễ chịu, có lúc không dễ chịu. Quý vị không thể nói là dễ chịu.

Khi quý vị có trí tuệ, thì quý vị thấy được trung tính. Vị chỉ là vị. Nhưng ta vẫn, ta vẫn, ta nếm, ta vẫn nếm. Nếu ở đó có cái tốt hay cái thích, quý vị không thể hiểu được. Nhưng ta vẫn nếm ngọt, mặn, gì cũng vậy, mà không có sự phán xét. Đúng rồi, đúng rồi. Ngọt, chua, trong vị tự nhiên.

Kem hôm nay ở bữa trưa rất ngọt. Vì vậy có lúc quý vị có thể quan sát cái thích của mình và vị nếm. Qua lại giữa hai cái đó. Đừng nghĩ về kem. Chỉ ăn thôi. Chỉ ăn thôi. Vì người ta thích cái vị đó, rồi tâm bắt đầu phán xét kem là ngon.

Rồi sau đó tâm dính mắc luôn cả cái tên. Mỗi lần quý vị nghĩ về kem, sự khát khao khởi lên. Và ký ức khởi lên về lúc trước quý vị ăn, cái vị trở lại. Và tâm lại muốn ăn cái vị đó nữa.

Vậy nếu quý vị quan sát vị nếm và lobha, khi quý vị nếm, tâm thấy tốt, cảm giác ngon, thì muốn ăn nữa, phải không? Quý vị chỉ đủ một thìa thôi sao?

Không bao giờ.

Quý vị không dừng được. Quý vị muốn ăn nữa. Lúc đó quý vị quan sát lobha của mình, lobha lắng xuống. Nếu tâm quý vị lắng xuống, thì ăn tiếp. Vị nếm, hãy biết đến vị nếm. Cái tâm, nếu quý vị quan sát tâm, nếu không còn phiền não, thì quý vị có thể hiểu vị nếm chỉ là vị nếm. Hay vị nếm không thể nói là tốt.

Vì cái vị đã mất rồi.

Vậy nên tùy thuộc vào chất lượng của cái tâm đang quan sát. Nếu cái tâm đang quan sát, sự tỉnh giác, mà có lobha ở đó, trí tuệ không thể khởi lên. Nếu không còn phiền não nữa, lúc đó quý vị có thể hiểu sự vật như nó đang là. Giống như cái kính màu. Không có màu thì quý vị thấy rõ. Nhưng nếu quý vị đeo kính màu, nếu quý vị đeo kính màu đỏ, thì mọi thứ đều thành đỏ.

Vì màu đó đã có sẵn ở đó rồi.

Thiền sư U Tejaniya
Thiền viện Shwe Oo Min, Yangon

Sayadaw U Tejaniya bắt đầu tu tập Phật giáo từ khi còn là một thiếu niên ở Miến Điện dưới sự hướng dẫn của cố Thiền sư Shwe Oo Min Sayadaw (1913–2002). Sau một thời gian làm kinh doanh và sống cuộc đời cư sĩ, ông đã trở thành một nhà sư toàn thời gian từ năm 1996.…