
Giới thiệu bài giảng
Bản phiên âm
Nhấn vào mốc thời gian để nghe từ đoạn đó. Bản dịch tự động, có thể chưa chính xác. Bạn có thể đề xuất sửa từng câu. Phiên âm là văn bản kèm theo, không thay đổi âm thanh.
Cứ tiếp tục.
Hãy tiếp tục duy trì chánh niệm.
Đừng quá mong đợi về kết quả.
Bạn càng thực hành thì càng có kết quả.
Kết quả xuất hiện phụ thuộc vào cách bạn thực hành.
Vì vậy cứ tập trung vào việc thực hành: cách thực hành, và cách để duy trì chánh niệm hay sự nhận biết.
Chúng ta dùng đối tượng để làm tăng trưởng chất lượng tâm.
Vì vậy bất cứ đối tượng nào cũng được.
Có cảm giác trên thân, cảm xúc trong tâm, và những suy nghĩ. Đừng đi tìm tâm làm gì. Tâm không nằm ở một nơi chốn, không hình tướng, không màu sắc, không ở đâu cả.
Nhưng bạn có thể cảm nhận tâm.
Bạn có thể biết tâm đang diễn ra, hoặc bạn cũng biết về hoạt động của tâm.
Nếu bạn nhận biết được những phản ứng, cảm xúc, thích hay ghét, thì như vậy là đủ.
Điều đó có nghĩa là bạn đã nhận biết được trạng thái tâm.
Chỉ cần tiếp tục nhận biết về những cảm xúc, cảm giác, phản ứng hay sự thích, ghét, và rồi từ từ
bạn sẽ nhận biết được sự liên hệ của những thay đổi này.
Bạn cần phải luyện tập để hay biết về trạng thái tâm.
Nếu tâm điềm tĩnh, bạn chỉ cần hay biết tâm đang điềm tĩnh.
Nếu tâm bạn đang ổn định, chỉ cần nhận biết tâm đang ổn định.
Nếu tâm không ổn định, cũng chỉ cần nhận biết tâm đang không ổn định.
Phóng tâm nghĩa là bạn đã bị chìm trong suy nghĩ. Nhưng nếu có thể nhận biết suy nghĩ đang có mặt, thì đó không phải là phóng tâm nữa, vì bạn đang nhận biết điều đó rồi.
Phóng tâm nghĩa là bạn đang chìm trong suy nghĩ, chứ không còn nhận biết nữa.
Mỗi lần hay biết suy nghĩ đang có mặt, thì chánh niệm cũng đang có mặt.
Có những suy nghĩ có chủ đích và có ích. Lúc đó có ý định suy nghĩ, vì vậy suy nghĩ diễn ra. Nhưng đôi lúc không có ý định suy nghĩ, mà chỉ là suy nghĩ hiện lên trong tâm.
Hãy để ý đến ý định muốn suy nghĩ. Đây là nguyên nhân.
Do có ý định, nên suy nghĩ tiếp tục diễn ra. Nếu như ý định ít dần, thì suy nghĩ cũng ít dần.
Tâm có muốn suy nghĩ hay không?
Đôi khi chúng ta sử dụng đến chánh tư duy, hay sự suy nghĩ đúng đắn. Bạn cũng có thể chánh niệm về những suy nghĩ đúng đắn đó.
Thấy suy nghĩ đang có mặt, vậy là đủ.
Chỉ cần hay biết thôi.
Đừng tập trung vào suy nghĩ đó.
Đừng cố gắng tìm kiếm điều gì cả.
Chỉ cần thấy những trải nghiệm đang diễn ra mà thôi.
Nếu chỉ đang nhận biết đối tượng, thì cứ tiếp tục nhận biết đối tượng đó.
Nếu có thể nhìn thấy cả chánh niệm và đối tượng, thì hãy kiểm tra và nhận ra sự chánh niệm.
Nếu không thể thấy, thì cũng đừng đi tìm làm gì.
Chỉ cần duy trì chánh niệm. Khi tâm phát triển mạnh mẽ hơn,
tâm sẽ dễ dàng nhận biết một cách tự nhiên rằng chánh niệm đang có mặt.
Việc kiểm tra tâm
cũng là một dạng của trí tuệ. Bạn có chắc là chánh niệm đang có mặt không?
Khi tâm buồn ngủ, bạn có thể mở mắt ra. Hành thiền là việc của tâm, không phải việc của mắt. Mắt nhắm hay mở không thành vấn đề.
Nhưng nếu mắt mở, thì tâm sẽ trở nên yếu hơn.
Tiếp tục cố gắng chánh niệm trong từng khoảnh khắc. Đó là ý nghĩa của tinh tấn.
Tinh tấn nghĩa là chánh niệm trong từng khoảnh khắc. Chánh niệm khoảnh khắc này, rồi chánh niệm khoảnh khắc tiếp theo.
Cố gắng chánh niệm.
Duy trì chánh niệm chính là tinh tấn.
Mỗi khi chánh niệm, nghĩa là chúng ta đang thực hành Bát Chánh Đạo rồi.
Chánh kiến và chánh tư duy đã có mặt rồi.
Bản thân suy nghĩ, mọi thứ đều là tự nhiên. Chính là chánh kiến và chánh tư duy.
Khi chánh niệm, thì bạn không suy nghĩ sai trái. Bạn không làm việc có hại.
Không nói những lời ác ý. Vì vậy giới cũng tròn đầy.
Và khi chánh niệm, thì niệm, hay sự hay biết, định, hay sự ổn định của nội tâm, và tinh tấn cũng đã có mặt.
Vì vậy Bát Chánh Đạo đang vận hành.
Giới định tuệ đang vận hành.
Bát Chánh Đạo là con đường trung đạo, vì được trí tuệ dẫn đường.
Nhờ có trí tuệ mà trung đạo xuất hiện.
Chúng ta đang quan sát chánh niệm với trí tuệ.
Thông thường thì tâm luôn có tâm si và tà kiến. Đó là lý do lúc nào ta cũng có phiền não.
Thế nên bây giờ chúng ta hành thiền với góc nhìn đã được thay đổi.
Phải có chánh kiến rằng mọi thứ đều là tự nhiên.
Nếu bạn hiểu hơn tự nhiên là như thế nào, thì tâm sẽ dễ dàng có sự chấp nhận.
Nếu có sự chấp nhận, tâm sẽ không dính mắt,
không quá chối bỏ.
Mọi thứ đều là hiện tượng tự nhiên. Là điều đầu tiên thiền sinh cần biết khi học cách nhận biết đối tượng. Và đối tượng dù dễ chịu hay khó chịu, thì cũng như nhau.
Vì lúc này tâm hiểu ra đối tượng là gì. Dễ chịu và khó chịu đều là đối tượng của phiền não.
Phiền não nghĩ rằng
đối tượng đó là dễ chịu hay khó chịu.
Trí tuệ chỉ nhìn vào bản chất của đối tượng. Chúng chỉ là đối tượng mà thôi.
Tâm đang nhận biết cái gì? Tâm đang ở đâu vậy?
Tâm đang chú ý đến đối tượng nào?
Khi tâm điềm tĩnh, bạn cũng có thể sử dụng trí tuệ.
Khi tâm điềm tĩnh, thì rất cần trí tuệ và tinh tấn đi kèm.
Khi tâm điềm tĩnh, thì trí tuệ và tinh tấn phải có mặt.
Nếu không, thì sự điềm tĩnh đó sẽ xâm chiếm lấy bạn. Nghĩa là nếu trí tuệ và tinh tấn yếu, tâm sẽ chỉ biết thưởng thức sự yên tĩnh hay bình an đó mà thôi.
Sự yên tĩnh hay bình an không phải là mục đích của thiền Vipassanā.
Mục đích của thiền Vipassanā là sự hiểu biết.
Vì vậy,
hãy tiếp tục học hỏi và có hứng thú với quá trình học hỏi đó.
Đừng quên lãng. Mọi giây phút đều là thời gian để hành thiền.
Vì vậy, trong mọi sinh hoạt hằng ngày,
hãy cố nhận biết bất cứ điều gì nhiều nhất có thể.
Ý thức rằng chánh niệm hay sự nhận biết là việc thu thập thông tin, dữ liệu. Vì vậy, hãy cố gắng hay biết bản thân mình.

Sayadaw U Tejaniya bắt đầu tu tập Phật giáo từ khi còn là một thiếu niên ở Miến Điện dưới sự hướng dẫn của cố Thiền sư Shwe Oo Min Sayadaw (1913–2002). Sau một thời gian làm kinh doanh và sống cuộc đời cư sĩ, ông đã trở thành một nhà sư toàn thời gian từ năm 1996.…