
Pháp thoạiEN
Hãy chánh niệm - đừng coi thường phiền não
Thiền sư U Tejaniya · Shwe Oo Min Online for VN Yogis · · 1:13:05 · 0 lượt nghe
0:001:13:05
Giới thiệu bài giảng
Âm thanh được phát nguyên gốc như tệp đã tải lên, không chuẩn hoá, không chuyển mã.
Bản phiên âm
Bài có cả tiếng Việt và tiếng Anh. Bản Tiếng Việt và English dùng lời phiên dịch thật khi có, phần còn lại là bản dịch máy (có ghi rõ). Bản gốc là lời đúng như đã nói. Nhấn vào mốc thời gian để nghe từ đoạn đó.
Thiền sinhVIGiờ mới bắt đầu hả?
Thiền sưENSo we— no, we— try to talk about meditation.
Thiền sinhVIHôm nay tôi— ờ— mình sẽ bắt đầu nói về vấn đề hành thiền, tại vì ngài nói sáng nay đã xin giới rồi, hết trơn rồi. Thành ra, ừm, chỉ nói về hành, vấn đề thiền tập mà thôi.
Thiền sinhVIỜ, thiền tứ niệm xứ, và thiền Vipassanā, thực tập thiền tứ niệm xứ.
Thiền sinhVIDạ. Thế cái thiền tứ niệm xứ là mình tự hay biết, trong thân và tâm của mình. Cái gì xảy ra trong thân và tâm của mình, mình đều biết.
Thiền sinhVIỜ, trước khi bắt đầu, tôi muốn anh chị em, các vị mà mới tới tập, biết một được cái ý chính về vấn đề thực tập thiền tứ niệm xứ là như thế nào.
Thiền sinhVIChánh kiến, chánh tư duy, tức là sự suy nghĩ đúng, cái nhìn của mình đúng, rất là quan trọng.
Thiền sinhVIỜ, trong Bát Chánh Đạo có 2 chi: chánh kiến và chánh tư duy, đi đầu tiên hết.
Thiền sinhVIĐây là cái nhóm về trí tuệ.
Thiền sinhVIDạ. Mình phải có cái chánh kiến rồi mới có sự suy nghĩ mới đúng được. Chánh tư duy là nghĩ đúng, phải có chánh kiến cái đã, rồi mới chánh tư duy.
Thiền sinhVIDạ, nếu mà mình đã có được cái chánh kiến, cái chánh tư duy rồi thì những cái lời nói, hành động của mình đều tốt hết.
Thiền sinhVIỪm, thì tất cả những cái thiền pháp khác, như tinh— tín— tinh tấn, trí tuệ, định, tín tấn, niệm, định, tuệ đó, nó cũng có lên luôn nữa.
Thiền sinhVIVì vậy, suy nghĩ cho đúng, cái quan kiến của mình cho đúng, rất là quan trọng.
Thiền sinhVIỪm, hễ khi mà mình suy nghĩ đúng là tự nhiên cái tâm của mình nó yên xuống.
Thiền sinhVISuy nghĩ sai, tâm sẽ chấn động.
Thiền sinhVIDạ. Trước khi— vì vậy, trước khi mà anh chị em bắt đầu thực tập, tôi muốn nhấn mạnh tới cái điểm này rõ ràng là: thế nào là chánh kiến, là chánh tư duy.
Thiền sinhVIDạ, chúng ta quan sát được chính bản thân của mình, thân và tâm của mình đó.
Thiền sinhVIDạ, nhưng mà chúng ta có một cái tà kiến rất là mạnh.
Thiền sinhVIDạ, chúng ta nghĩ rằng thân tâm này là của mình.
Thiền sưENWhatever happens in the body is 'belongs to me'.
Thiền sinhVIDạ, tất cả—
Thiền sưENAnd the mental process also belongs to 'me'.
Thiền sinhVITất cả những gì mà xảy ra trong thân của tôi là do tôi. Ví dụ, mình đau chẳng hạn, mình nói 'tôi đau'. Rồi những cái gì nó xảy ra trong tâm, mình nói 'tâm bị chấn động', tâm mình suy nghĩ, tâm mình buồn vui, đó, tất cả những cái đó là mình đều đem tôi-tao vào trong hết.
Thiền sinhVIỪm, cái ý này nó nằm sâu thẳm trong tâm của tất cả chúng ta từ lâu lắm rồi. Sâu lắm, sâu lắm.
Thiền sinhVIHễ mà khi mà anh chị em thực tập mà đem tôi-tao vào trong đó đó, ví dụ mình đau chẳng hạn, mình nói 'tôi đau', là cái cảm xúc của mình nó lên rất là mạnh.
Thiền sinhVIDạ. Khi mà mình đem tôi-tao vào trong đó, mình nói 'cái này là tôi, cái này là của tôi', là phiền não nó khởi sanh lên, và nó càng lúc nó càng mạnh.
Thiền sinhVIĐúng. Đem tôi-tao vô thì tự nhiên cái tâm nó yên xuống. Ờ, nó không còn chấn động nữa. Lúc đó mình mới tập được.
Thiền sinhVIDạ. Ờ, sư nói hơi trước một chút xíu, thầy sư nhắc về cái đau chẳng hạn. Khi mà cái đau nó khởi sanh lên, rồi mình nói 'tôi đau', hay 'mà sao mà tôi đau quá', tất cả những cái này làm cho cảm xúc mình rất là mạnh, rồi mình chấn động, mình tu không được.
Thiền sưENSo if you're thinking the pain is nature, not 'belongs to me', this is a conditioning. This is a nature. The pain is— because of conditioning— the pain is arising.
Thiền sinhVIDạ.
Thiền sưENNot 'belongs to me'. Then you can accept the pain.
Thiền sinhVIBây giờ đó, mình phải đổi lại cái tư duy. Cái— cái đau này không phải là của tôi. Đau này là một hiện tượng tự nhiên. Tự nhiên là nhân quả đó. Nó có một cái lý do nào đó, nó thay đổi như thế nào ở trong thân của mình, do đó nó— cảm giác nó khởi sanh, và mình nhận là 'tôi đau'. Thì thầy sư nói rằng nếu mà bạn nhận cái này, chấp nhận cái này như là một cái ý kiến nhắc nhở mình như vậy đó, thì bạn sẽ thấy là cái tâm của mình đã yên xuống, và mình có thể thực tập được.
Thiền sinhVIỪm, nếu mà mình suy nghĩ đúng, có chánh kiến, thì là cái tâm nó không phản ứng.
Thiền sinhVIỪm, hay cái gì mà xảy ra trong thân của mình thì mình đều là đem cái tôi-tao vô trong đó. Cũng giống như hồi nãy mình nói đó, tôi đau quá, tôi buồn quá chẳng hạn, đem tôi-tao vô trong đó là mình đau khổ, chấn động rất là dữ.
Thiền sinhVIDạ, lấy ví dụ, khi mà bạn nhắm mắt, bạn không thấy, phải vậy không? Yes.
Thiền sinhVIKhi mở mắt.
Thiền sinhVISee, mắt thấy ha.
Thiền sinhVIChúng ta có cần làm gì với cái nhìn, với cái thấy không? Chắc là không, phải không? Đó là sư nói trước như vậy.
Thiền sinhVIKhông có gì làm, không cần làm gì hết trơn.
Thiền sinhVIMở mắt là thấy à? Seeing.
Thiền sinhVIỪm, thì người ta nói 'tôi đang nhìn' hay 'tôi đang thấy'. Mà thật ra, chỉ cần mở mắt là mình thấy thôi.
Thiền sinhVIDạ. Ờ, hoặc là những cái pháp hữu vi đó, pháp có điều kiện đó. Khi mở mắt ra, rồi có cái cảnh sát ở ngoài nó chen vô, thì tức thì là mình thấy. Hoặc là chấn động chẳng hạn, cái tai mình không điếc, ai nói cái gì là mình cũng nghe, chấn động nào tới mình cũng biết hết trơn. Thì đây gọi là pháp hữu vi đó, nó có cái điều kiện của nó, tự nhiên nó sinh khởi, chứ không phải có tôi-tao trong đây.
Thiền sinhVINhững cái gì khi mà quý vị tập, những cái gì mà xảy ra trong thân và tâm của các bạn đó, phải nhắc một điều rằng: đây không phải là của tôi. Nó là danh và sắc. Tức Phật— ờ— Phật gì đây, danh từ Phật học, đâu phải danh sắc. Danh sắc là những cái pháp hữu vi, pháp có điều kiện. Nó sanh khởi rồi nó hoại diệt, rồi nó ở đó đâu mà của mình.
Thiền sinhVIỪm, đừng có nghĩ là tôi, là ta, là—
Thiền sinhVIờ— cá nhân nào đó.
Thiền sinhVIỪm, thầy sư hỏi: khi mà trong thân của tâm của mình đó, trong thân của mình đó, có nóng có lạnh, cái này là những pháp tự nhiên hay là có một người nào đó, có một người nào đó chịu nóng chịu lạnh đó?
Thiền sưENNature.
Thiền sinhENNature.
Thiền sưENNature.
Thiền sinhENYes.
Thiền sinhVIThì nó là điều kiện.
Thiền sinhVIỪm, vậy thì anh chị em là hành giả, nhớ phải giữ trong tâm cái ý là: tất cả những gì nó xảy ra ở trong thân của mình, những gì xảy ra trong tâm mình, đều là pháp hữu vi. Pháp hữu vi là pháp có điều kiện, có điều kiện nó sanh khởi. Và đây là những cái tiến trình nhân quả, nó đi như vậy, chẳng có ai trong này hết.
Thiền sinhVIKhi mà mình ngồi thiền, nghĩa là mình tập thiền, nhịp độ trong người mình nó tăng, nó giảm, nóng nó lạnh, như vậy đó. Thì mình ưa đem tôi-tao vô lắm. Tôi nóng, tôi lạnh, tôi run, rồi tôi khó chịu, tôi bực bội, đó, tất cả những cái đó là đem tôi-tao vô trong cái đó.
Thiền sưENMental process also: 'I know.' 'I feel.' 'I want.' 'I understand.' 'My samādhi.'
Thiền sinhVICái tâm cũng vậy.
Thiền sưEN'My awareness.'
Thiền sinhVICái tâm cũng vậy. Cái tâm cũng là những cái pháp, là pháp hữu vi, pháp có điều kiện. Mà mình ngồi thiền, mình thấy tâm mình tốt, mình nói: 'Tôi chánh niệm lắm đó ngài. Tôi cố định tâm nhiều lắm đó ngài. Phật giả là ngoài đời tôi vui, tôi buồn, tôi như thế này, thế kia, đem tôi-tao vô trong không à.' Mà thật ra đây là những cái pháp hữu vi, pháp có điều kiện, pháp sanh khởi rồi hoại diệt.
Thiền sinhVINếu mình tự động, mình đồng hóa mình với những cái cảm giác này, hay là những cái cảm thọ này, hay là cảm xúc này đó, thì cái—
Thiền sinhENwhat's that, no? If you identify it.
Thiền sinhVIỒ, nó có một cái trường hợp xảy ra là nếu mà mình— mình tự đồng hóa mình với những cái cảm xúc này, hay là những cái cảm giác này đó, thì cái tâm nó thích, nó ghét. Ừm, tốt thì nó thích, mà—
Thiền sinhVIỪm, sư nói là bản chất của tâm của chúng sanh đó là— là cái tâm tham đó, nó đã có sẵn trong tâm mình rồi. Lúc đầu nó chưa có nhẹ, nó chưa có nặng đâu. Nhưng bắt đầu khi mình đem tôi-tao vô trong đó nữa đó, thì bắt đầu cái này nó càng tăng lên, càng lúc nó càng mạnh.
Thiền sinhVIDạ. Bản chất— bản chất của chúng sanh là tâm sân. Nãy giờ mình nói tâm tham, bây giờ tâm sân cũng vậy. Nó có sẵn ở trong này rồi.
Thiền sưENAnd depression also—
Thiền sinhVINhưng mà khi mà— mà anh chị em mà nói rằng, suy nghĩ rằng là: 'Tôi nổi sân' rồi, sân nó càng lúc nó càng mạnh.
Thiền sinhVIỪm, cái tâm mà trầm cảm cũng vậy. Nó trầm cảm thì nó xảy ra do những điều kiện nào đó. Mà nếu như mình không có biết, mình nói rằng: 'Sao tôi trầm cảm quá, tôi buồn phiền, tôi đau khổ quá, đem tôi-tao vô đó,' thì những cái— cái trạng thái tâm này càng lúc nó càng mạnh.
Thiền sinhVIThì vậy, bản ngã là một cái sự suy nghĩ mà đem cái bản ngã mình vô, là cái đây là tà kiến này, suy nghĩ sai đó.
Thiền sinhVIDạ. Tôi muốn anh chị em hiểu cái điều này trước khi mà quý vị bắt đầu thực tập. Tức là là không có cái gì tôi-tao hết. Tất cả đều là pháp tự nhiên.
Thiền sinhVIỪm, tất cả những gì xảy ra trong thân và tâm đều là những hiện tượng tự nhiên.
Thiền sinhVIỪm, cái tự nhiên nghĩa là sao? Nghĩa là một cái diễn trình nhân và quả. Nó có nhân có quả, có nhân có quả, do đó nó mới xảy ra. Và cái này thì gọi là tự pháp tự nhiên, và rồi mình đem tôi-tao vô đó.
Thiền sinhVITrong cái diễn trình có ai hết. Nhân quả mà. Nhân quả thì đâu có ai đâu mà.
Thiền sinhVIỪm, nó chỉ là nhân và quả. Không có ai hết.
Thiền sinhVIỪm, vậy thì anh chị em nhớ, đây là cái điều đầu tiên mình cần phải để giữ trong tâm mình.
Thiền sinhVIỪm, một cái— một cái ý khác nữa là: tất cả những gì mà mình trải nghiệm đều là chỉ là đối tượng mà tâm nhận biết.
Thiền sinhVIQuý vị có sáu căn, phải không? Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý.
Thiền sinhVIỪm, tất cả đó là nhãn, nhĩ, tỷ, thiệm, thân, ý. Còn đối tượng có tâm biết.
Thiền sinhVIỪm, theo người ta định nghĩa đó, tâm là cái gì nó nhận biết, và đối tượng là được nhận biết bởi tâm. Thì gọi là đối tượng và tâm. Tâm và đối tượng, hai cái này nó đi song hành với nhau.
Thiền sinhVIĐối tượng được tâm nhận biết, và tâm là cái chủ thể, nó nhận biết cái đối tượng.
Thiền sinhVIDạ. Thành ra mình có thể dùng cái mà— mà—
Thiền sinhENawareness is say, right?
Thiền sưENQuality.
Thiền sinhENQuality.
Thiền sưENWe can use the six objects.
Thiền sinhVISix objects. Chúng ta có thể sử dụng sáu cái— cái căn này làm cái— cái cơ hội để mà tăng trưởng cái sự thực tập của chúng ta, làm cho sự thực tập của chúng ta càng ngày càng tiến bộ nhờ những cái sáu căn này.
Thiền sinhVIỪm, khi mà anh chị em mà thiền tập mà có chánh niệm đó, thì năm cái— những cái căn khác nó sẽ khởi lên: tín, tấn, niệm, định, tuệ. Mặc dù chỉ có niệm đầu giữa thôi, mà bốn cái kia nó cũng khởi lên cho mình nữa.
Thiền sinhVIDạ. Vì vậy ta nói rằng mình sử dụng những cái đối tượng, những cái— cái sáu cái căn này, những cái đối tượng mà khởi sanh lên sáu căn này đó, làm cái phương tiện để mà mình— cái tâm của mình nó càng ngày nó càng cải thiện, càng tốt.
Thiền sinhVIVì vậy khi mà thiền tập, nó không phải là đối tượng, mà tâm. Tâm là tâm chánh niệm mà.
Thiền sinhVIDạ. Đối tượng luôn luôn có đó. Ờ, nhưng mà mình— cái tâm này á, bổn phận của mình là: có biết hay biết nó không, có nhận ra nó không, có chánh niệm về nó không.
Thiền sinhVIỪm, cái ý nghĩa chính của cái chữ mà hành thiền đó là phát triển và làm nuôi dưỡng cái tâm chánh niệm, làm cho cái— cái tâm của mình nó càng ngày nó càng tốt. Phẩm chất của tâm nó càng ngày nó càng cao.
Thiền sinhVIỪm, chữ— chữ bhavana trong tiếng Pali có nghĩa là nuôi dưỡng và làm tăng trưởng. Ờ, tăng trưởng những cái thiện pháp ở trong tâm của mình đó.
Thiền sinhVIỪm, cái moment muốn nuôi dưỡng cái chánh niệm là bằng cách mình duy trì chánh niệm liên tục, từng giờ, từng phút, từng giây.
Thiền sinhVIỪm, bản chất của tâm là sao? Nghĩa là nó sanh khởi và hoại diệt. Nó không có đứng ở một chỗ. Nhưng mà khi mà nó hoại diệt rồi, nó để lại một cái tiềm năng cho cái tâm kế.
Thiền sinhVIDạ. Thành ra mình cứ tập, phải tập hoài, tập hoài, tập hoài, để cho cái phẩm chất của tâm nó càng lúc nó càng tăng trưởng, càng lúc nó càng mạnh. Phẩm tâm chánh tốt đó, tốt đó.
Thiền sinhVIĐó là lý do tại sao mà trong cái thiền tập á, người ta yêu cầu hành giả đó duy trì chánh niệm cho liên tục. Luôn luôn là duy trì chánh niệm.
Thiền sinhVIỪm, cái thời gian để cho hành giả mà tu tập á, là lúc mà thức dậy cho tới khi đi ngủ, chứ không phải chỉ lên trên thềm đường ngồi không thôi. Lên trên đường ngồi không thôi chỉ là một phần mà thôi mà. Trước khi đó, trong phòng mình, mình đã tập rồi.
Thiền sinhVIỪm, thành ra nếu như mà bạn cứ tập hoài, bạn cứ duy trì chánh niệm hoài thì— thì niệm, định, tuệ nó càng ngày nó càng tăng trưởng. Và cái tâm của mình nó càng lúc nó càng thanh thiện, càng tốt.
Thiền sưENSo meditation time at all times.
Thiền sinhVIVì vậy nói tóm tắt, thiền tập là sao? Tập hoài. Khi nào cũng tập hết. Đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, uống, trong phòng, ở đây, bất cứ chỗ nào.
Thiền sưENNot only the sitting time. Not only— not only the sitting time. And not only the Dhamma hall.
Thiền sinhVIDạ. Không phải—
Thiền sinhVIỪm, thật sự giao nhiệm cho quý vị đó, nhớ là thực tập đó không phải là ở trên này thôi này, mà không phải ở trung tâm này thôi mà, bất cứ lúc nào cũng phải thực tập hết đó. Đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, uống, ngủ, nghe, tất cả đều phải có duy trì chánh niệm.
Thiền sinhVIỪm, điều này có nghĩa là bạn đang tập sống trong hiện tại. Cái gì nó xảy ra bây giờ, mình có cái sự hay biết.
Thiền sưENPresent moment is every time.
Thiền sinhVIỪm, cái— cái nói là sống trong hiện tại là lúc nào cũng phải có, có mặt hết đó. Tâm chánh niệm của mình đó.
Thiền sinhVIDạ. Hiện tại, hiện tại. Bây giờ, bây giờ, bây giờ, bây giờ.
Thiền sinhVIỪm, đừng để cho cái tâm mình nó— nó được tự do bay nhảy.
Thiền sinhVIỪm, mà tự— để cho nó tự do mà không có chánh niệm là nó suy nghĩ quá khứ, tương lai, quá khứ, tương lai.
Thiền sinhVIVì vậy người ta nói là sống trong hiện tại là vậy đó. Cái gì nó xảy ra bây giờ, mình biết.
Thiền sưENOnly the present moment is existing.
Thiền sinhVIỪm, chỉ có cái giờ phút giây hiện tại mới là có hiện hữu mà thôi, có mặt mà thôi. Quá khứ đi qua rồi, tương lai chưa tới.
Thiền sinhVIỪm, t— tương lai chưa tới. Quá khứ đã đi qua rồi. Chỉ có hiện tại bây giờ mới quan trọng.
Thiền sinhVIVì vậy là hành giả chúng ta cần phải sống thật là chánh niệm trong cái giây phút hiện tại, hay biết những gì xảy ra trong lúc này.
Thiền sinhVIỪm, nhớ. Lúc nào cũng hành thiền tại nha. Chứ không phải chờ.
Thiền sinhVICái chương trình thiền tập 24 tiếng.
Thiền sinhVI24 tiếng một ngày đó nghe. Chứ không phải 24 tiếng một giờ. 24 tiếng đâu— 24— trong một ngày có 24 tiếng thì thiền tập, cái chương trình thiền tập của mình là 24 tiếng.
Thiền sinhVIThật sự nói rằng người ta có một cái ý sai lầm là: thiền tập chỉ xảy ra ở trên thiền đường. Ờ, phải mắt nhắm lại, ngồi cho lưng cho thẳng, rồi mới thiền tập.
Thiền sinhVILúc nào mà bạn có chánh niệm, tâm bạn có cái sự hay biết đó, lúc đó là bạn hành thiền rồi đấy.
Thiền sinhVIỜ, đó là bản chất của cái thiền tư niệm xứ là vậy.
Thiền sinhVIThật sự đặt cái câu hỏi: bây giờ cái gì nữa? Cái kế nữa là: cái thân, cái tâm của bạn như thế nào khi bạn thiền tập?
Thiền sinhVIỜ, trong cái đời sống hằng ngày đó, đa phần chúng ta là sử dụng rất nhiều năng lượng để mà làm về công chuyện gì. Mình chú tâm rất là dữ. Rồi cái này là cái thói quen ở ngoài đời, mình cũng đem vô ở trong thiền mình làm luôn.
Thiền sinhVITại sao mà người ta sử dụng nhiều năng lượng như vậy?
Thiền sinhVIMuốn cái gì, mong đợi cái gì, muốn được một cái điều gì, do đó nó mới sử dụng rất nhiều năng lượng như vậy.
Thiền sinhVIVà nếu mà bạn thiền đem— đem cái tâm mà mà mà mong muốn, cái tâm mà mà mà thích, ờ, gì đó, muốn cái đó mà đem vô ở trong thiền tập đó, thì cái thiền tập của bạn nó không tiến bộ.
Thiền sinhVIĐừng có làm cho thân và tâm mình mệt mỏi. Tại vì khi mà mình— mình muốn như vậy thì mình sẽ nó căng lắm.
Thiền sinhVIỪm, cái người thường á, thì sống ở ngoài đời là khi làm, làm cái việc gì cũng muốn có một kết quả tốt. Vì muốn kết quả tốt thì phải cố gắng thật dữ. Ráng thật dữ để tạo rất nhiều công sức và công lực. Do đó, lực— lực cái— cái năng lượng của mình nó nhiều quá, làm cho mình mệt mỏi.
Thiền sinhVIỪm, nếu mà bạn thực tập với tham, sân, si, thì cái đó gọi là thực tập sai rồi đấy. Không có đúng cái sự thực tập nữa.
Thiền sinhVIỪm, do đó mà kiểm tra hoài tâm mình coi có uống thư giãn không, mình có muốn cái gì trong này không.
Thiền sinhVIỪm, nếu mà bạn thiền tập với một cái trạng thái tâm tốt, thiền pháp đó, thì cái tâm của bạn nó thư giãn lắm. Ừm, nó không có mong cái gì hết.
Thiền sinhVICòn ngược lại, với tâm— làm cái tâm phiền não á, thì cái tâm mình nó căng thẳng.
Thiền sinhVIỜ, thì vì đó lý do tại sao mà nói mình kiểm tra coi thử mình có thư giãn không, mình có muốn cái gì không.
Thiền sinhVICó muốn không, có căng thẳng không, có không.
Thiền sinhVIĐừng có mong cái gì hết. Tu tập đừng có mong cái gì hết trơn. Sống trong hiện tại. Và thư giãn. Ta kêu mình tập có sao mình làm như vậy đó, và làm với tâm thư giãn. Đừng có mong gì hết.
Thiền sinhVIỪm, đừng— đừng có khối hả. Mình suốt ngày được mà. Mình đâu có đi đâu đâu. Mình ở đây suốt ngày. Thì mình tập cứ việc, tập thong thả, thư giãn. Ừm.
Thiền sinhVIMình cố gắng quá, mình sử dụng năng lượng nhiều quá, cái tâm mình nó mệt. Mệt thì mình không có tập được. Ừm, cái trong này nó có tham tham á, vô động á, nó muốn. Nó muốn đắc đạo, đắc quả, nó muốn cái gì đó.
Thiền sinhVIỪm, thật sự lấy cái một ví dụ: chạy 100 thước rồi chạy marathon. Quý vị thấy người chạy marathon họ không có hối hả. Có thể họ khởi đầu thua những người khác, nhưng mà bắt đầu họ làm cho cái năng lượng họ càng ngày càng nhiều. Nó có trước trong đó. Do đó mà họ sẽ có thể tới đích tới trước. Còn cái người mà chạy mà mà mà chạy nước rút á, 100 thước là lúc đầu chạy thật dữ cho tới cái đích luôn mà.
Thiền sinhVICái cách thiền tập của chúng ta là chạy marathon thôi. Chạy thật thong thả mà giữ gìn năng lượng của mình cho tới phút cuối cùng.
Thiền sinhVICái ý của thiền tập là chúng ta không tạo nên một cái gì mà chúng ta muốn muốn đạt được cái gì. Chúng ta chỉ biết sống trong hiện tại. Có cái gì xảy ra, chúng ta có sự hay biết.
Thiền sinhVIChúng ta không có muốn kiểm soát. Chúng ta không muốn muốn cái gì mình muốn.
Thiền sinhVIChấp nhận những cái gì đang xảy ra hiện tại bây giờ.
Thiền sinhVIDạ. Với thái độ đúng. Thái độ đúng là mình không có muốn. Ờ, và duy trì chánh niệm.
Thiền sinhVIỪm, để mình tập đúng. Mình tập với cái chánh kiến đó thì cái mình thấy cái— cái sự thực tập mình nó càng ngày nó càng được, ờ, tiến bộ.
Thiền sinhVIỪm, nếu mà tập không đúng thì cái tâm nó— nó— nó căng thẳng lắm. Nó khổ lắm.
Thiền sinhVIThật sự nói một cái ý khác nữa là: bất cứ cái gì mà các bạn trải nghiệm á, đừng có than thở. Hôm nay ngồi không được, hôm nay đau quá, hôm nay khát nước quá, hôm nay đói bụng quá, cái gì đó, nó— nó xảy ra cho mình biết mà thôi.
Thiền sinhVIỪm, mình— cái tâm của mình nó luôn luôn than thở. Nó trách móc, nó than thở.
Thiền sinhVIĐừng có xét đoán những cái gì mà mình trải nghiệm.
Thiền sinhVIXét đoán. Xét đoán tức là mình cho cái ồ, cái kinh nghiệm này tốt nè, cái điều này làm tốt nè.
Thiền sinhVIỜ, hễ mình nói tốt thì tâm mình nó dính mắc qua đó.
Thiền sinhVITâm mà nghĩ rằng là xấu thì tự nhiên nó— nó đối kháng, nó chống đối.
Thiền sinhVIỪm, vì vậy cái tâm nó sẽ— khi tham, khi sân. Mình chống đối tức là mình sân. Rồi mình níu nó vô, tức là mình tham, thì cái— cái— cái trạng thái tâm mình nó trống rỗng ghê lắm. Nó không bao giờ yên được.
Thiền sinhVIỪm. Khi mà bạn ngồi thiền, bạn thấy tâm bạn suy nghĩ phải không?
Thiền sưENSo what do you think? This thinking is good or bad?
Thiền sinhVIBạn nghĩ sao các bạn? Cái này xấu hay tốt này? Nói tiếng Việt ra nghe để xem dịch à? Hả? Xấu? Bad à?
Thiền sinhVIỜ, nếu mà nói xấu thì mình nổi sân hoài. Mà cứ nghĩ hoài vậy nè, làm.
Thiền sinhVIHả? Thì đó, hồi— hồi đó là toàn cái tham, sân, si không. Đâu có thiền tập gì đâu.
Thiền sưENThis is the nature of the mind. If you think this is good, the mind becomes more attached. If you think this is bad, the mind more resists. Go go go go way, go go go. Then the mind becomes agitated.
Thiền sinhVIMình nói tâm.
Thiền sưENSo your samādhi gone.
Thiền sinhVIMình nói cái tâm, cái này tốt thì tâm mình nó dính mắc qua đó. Mình nói xấu thì tâm nó xua đuổi, đi chỗ khác. Ta không muốn cái này. Thành ra ngồi đó là toàn là chấn động không à, tham, sân, si không à.
Thiền sinhVIỪm, cái— bởi vậy lúc ngay đầu á, ờ, tôi có dặn— dặn nhắc quý vị á, là đối tượng là cái gì mà tâm nó nhận biết. Chứ không có xấu tốt.
Thiền sinhVIỪm, suy nghĩ không có— có gì xấu, có gì tốt hết trơn. Nó chỉ là hiện tượng tự nhiên.
Thiền sinhVIDạ. Thật sự nói rằng Đức Phật cũng xác nhận rằng là, là cái bản chất mà suy nghĩ là cái bản chất của tâm. Tâm mình là luôn suy nghĩ à.
Thiền sinhVITâm thì phải suy nghĩ. Hễ nó có tâm là phải suy nghĩ.
Thiền sinhVIỜ, nếu mà không suy nghĩ thì không có tâm. Thành ra người robo đó.
Thiền sinhVIỪm, bản— bản chất của thiền tập là sao? Mục đích của thiền tập là làm mình— càng ngày mình hiểu cái thân và tâm của mình.
Thiền sinhVITa muốn biết cái trạng— cái bản chất của tâm của ta như thế nào.
Thiền sinhVIỪm. Khi mà bạn quan sát hơi thở chẳng hạn, là bạn để ý: ồ, tâm mình đang suy nghĩ.
Thiền sinhVIĐó. Đó là bạn đang biết tâm của bạn đó.
Thiền sinhVIỪm, đó, đó, cái khi mà cái chen— nó chen cái sự suy nghĩ vô trong đó, nó thích ghét á, là cái đó là cái vấn đề rồi. Cái bản chất của tâm này nó suy nghĩ.
Thiền sinhVIỜ, khi mà bạn nhận ra rằng đây là— đây là cái bản chất tự nhiên của tâm á, thì bạn không có— không có chống đối nó. Tâm bạn đã có định tâm rồi.
Thiền sinhVIThì vậy thì, ờ, anh chị em hãy nhớ một điều: bất cứ cái gì mà mình trải nghiệm không— không xấu, không tốt.
Thiền sinhVITưởng tượng chỉ là đối tượng thôi. Nó chỉ là những hiện tượng tự nhiên mà thôi.
Thiền sinhVIỜ, bản chất của— mình nói chữ hiện tượng tự nhiên là sao? Là không tốt, không xấu.
Thiền sưENWhen you are samādhi, maybe false; when you're rainy season, the rain comes. Which one? Good or bad?
Thiền sinhENI didn't hear sadhā.
Thiền sinhVIThật sự hỏi? Trời bây giờ mùa mưa nè. Mùa mưa thì nó mưa dữ lắm đây nè. Mà trời mà hễ bữa nào mà nắng cái là nó nóng ghê lắm. Thì bây giờ mưa với nóng là có phải là— là— là xấu hay tốt này?
Thiền sinhVIBạn nghĩ như vậy thì tâm của bạn nó— mưa nó cũng không ghét, mà nắng nó cũng không mưa. Có gì hết trơn. Tự nhiên như vậy mà. Mùa màng mà.
Thiền sinhVIỪ, vậy cái tâm mình mới yên xuống. Tâm phải yên xuống. Do đó nó không có chống đối. Mà không chống đối thì tâm yên rồi mình mới thiền tập được.
Thiền sinhVIỪm. Tất cả những— tất cả những cái gì mà xảy ra trong thân và tâm của mình, nhớ đây là pháp bảo hết. Không có cái gì tốt, không có gì xấu.
Thiền sinhVIBa cái chuyện mà hành giả mà mới tập mà thường than thở với tôi á, đó là, ờ, tâm suy nghĩ này, chấn động này, đau nhức.
Thiền sinhVIThật sự hỏi, khi mà bạn— bạn ngồi mà có ai ngồi đó làm ồn á, bạn thấy sao? Xấu hay tốt này? Chắc xấu quá phải không?
Thiền sưENSoup is good.
Thiền sinhVIXấu hay tốt? Hả?
Thiền sinhVIHả? Tự nhiên hả?
Thiền sưENIt's okay, it's now you're smart.
Thiền sinhENIt's nature.
Thiền sinhVIMà thật sự là, mà ngài nói cái cô này bây giờ cô khôn rồi đó nghe. Khôn hơn năm ngoái đó.
Thiền sinhENLast year you remember her.
Thiền sinhVIỜ, càng lúc càng thông minh đó.
Thiền sinhVICàng lúc càng có trí tuệ. Sướng chưa.
Thiền sinhVINghĩ tốt thì tâm nó— nó— nó nắm vào. Nó dính mắc vô. Mà kìa, nó nghĩ xấu thì tự nhiên nó tống ra, nó— nó ghét, nó— nó chối bỏ.
Thiền sưENWhen you're meditating time, somebody near you and make the noise, what to do?
Thiền sinhENMake a noise and then set up.
Thiền sưENThen how to do?
Thiền sinhVIĐó, bây giờ đó có một người ngồi gần mình đó, mình hành thiền đó, họ làm cái gì cũng được, làm cái uh, rồi đó quý vị tính sau.
Thiền sinhVIỜ, hễ mà mình có cái sự suy nghĩ đúng thì tự nhiên mình có được cái định. Còn mà nếu mình suy nghĩ sai, ngồi đây mà làm tầm bậy tầm bạ, ngồi đây mà ho, mà làm cho ta khó chịu, thì cái này làm cho mình phiền não.
Thiền sinhVIDạ. Vì vậy tôi thường nhắc là cái sự suy nghĩ của các bạn nó rất là quan trọng.
Thiền sinhVISuy nghĩ cho đúng. Đây là những cái phần đầu tiên của bát chánh đạo đó. Chánh kiến và chánh tư duy đó. Thì suy nghĩ sai là tự nhiên nó trật là mình— tâm mình chấn động.
Thiền sinhVIĐau. Tốt hay xấu đây? Bây giờ mà trả lời trật nữa là bị bên ủy đoàn đó nghe.
Thiền sưENNobody think this is good.
Thiền sinhVIKhông có ai mà nói với bộ tự nhiên vậy chứ không có ai mà cho cái này tốt đâu. Có vậy không?
Thiền sinhVIĐau tới là mình nổi đức à, nổi tức à. Bực bội lắm, khó chịu lắm.
Thiền sinhVIVậy thì khi— bởi vì mình từ lâu mình đã có cái ý đó rồi. Do đó khi mà cái đau nó tới đó, mình phản ứng dữ lắm, khó chịu dữ lắm. Và mà đây là thật sự nói cái này là ý— ý sai đó.
Thiền sinhVIDạ. Thật sự nói khi mà cái đau nó tới thì mình phản ứng, mình không ưa nó. Không ưa nó là tâm sân. Bạn quan sát cái đau với tâm sân là tâm s— cái đau nó càng ngày nó càng mạnh. Nó càng tăng.
Thiền sinhVIỪm. Ngược lại, khi mà hành giả tu tập mà suy nghĩ rằng đây chỉ là pháp bảo mà thôi, một cái hiện tượng tự nhiên á, thì nó sẽ thích thú nó quan sát cái đau.
Thiền sinhVIMột cái câu hỏi khác là tại sao mà chúng ta duy trì chánh niệm?
Thiền sinhVITại sao chánh niệm đây?
Thiền sinhVIBởi vì ông thiền sư ông nói, tôi phải làm thôi.
Thiền sinhVIWhy I'm aware hả? Dạ. Bạn có— có— có ý gì tại sao mà mình phải duy trì chánh niệm không? Ông kêu chánh niệm suốt ngày.
Thiền sinhVIQuý vị phải tự thấy. Quý vị thấy là tại sao mà khi mà— tại sao quý vị chánh niệm thì nó được cái gì. Cái ý của này nó phải cho rõ ràng. Còn không mình chỉ nói là: "Ông thiền sư ông nói vậy, tôi làm theo thôi." Tôi chẳng biết cái gì hết trơn. Tức là mình theo ý của người khác đó. Mình are you à? Mình không biết cái gì hết.
Thiền sinhVIỪm. Không. Nhiều người có nhiều ý khác nhau. Có người muốn duy trì chánh niệm để cái tâm mình nó yên xuống.
Thiền sinhVINhư người khác sợ suy nghĩ lắm.
Thiền sinhVICần— rất là quan trọng khi chúng ta biết tại sao chúng ta làm cái gì.
Thiền sinhVICó— có hai lý do.
Thiền sinhVICái lý do thứ nhất để chúng ta duy trì chánh niệm là làm cái tăng trưởng, các thiện pháp ở trong tâm của chúng ta: tín, tấn, niệm, định, tuệ. Thì mỗi lần mà quý vị có chánh niệm thì các yếu— năm yếu tố này nó có mặt, nó làm cho cái phẩm chất của tâm nó càng ngày nó càng được tăng trưởng, tốt, càng lúc càng tốt. Nuôi dưỡng đó. Nuôi dưỡng thiện tâm đó.
Thiền sinhVIỪm. Luôn luôn là cố gắng duy trì chánh niệm để cho cái thiện pháp nó càng ngày nó được tăng trưởng trong tâm của mình.
Thiền sinhVITâm nó hiểu. Lý do thứ hai là tâm nó hiểu. Thứ nhất là tăng trưởng các thiện pháp. Thứ hai là muốn hiểu, muốn biết.
Thiền sưENWhy are we— when we are aware there's some object, some experience, for learn something for this experience.
Thiền sưENThat's why we are aware.
Thiền sinhENI didn't hear sadhā.
Thiền sinhVIDạ. Có learn from the experience. Cái— cái lý do khác nữa là chúng ta muốn học từ cái— cái— cái những gì mà chúng ta trải nghiệm.
Thiền sinhVIVì vậy gọi là thiền tập là một cái dẫn trình tu học. Nó có chữ học ở trong đó.
Thiền sinhVIQuan sát, học hỏi. Quan sát, học hỏi.
Thiền sinhVIChúng ta không muốn thay đổi cái trải nghiệm của chúng ta.
Thiền sinhVICái gì nó xảy ra, mình chấp nhận. Mình chấp nhận rồi, rồi mình học từ cái kinh nghiệm đó, từ cái trải nghiệm của mình.
Thiền sinhVIDạ. Khi bạn thiền tập á, bạn phải tự đặt câu hỏi: mình cố gắng, mình nỗ lực, nỗ lực để làm gì? Mục đích gì mà chúng ta phải cố gắng, chúng ta phải nỗ lực để mà tu tập đó, chánh niệm đó.
Thiền sinhVIDạ. Bạn ngồi phải không? Bạn đang cố gắng duy trì chánh niệm phải không? Đang cố gắng hành thiền phải không?
Thiền sinhVICố gắng cái gì đây?
Thiền sinhVIVì lý do gì mà chúng ta cố gắng? Vì mục đích gì mà chúng ta phải cố gắng?
Thiền sưENThis is— you need to understand yourself very well. What are you trying?
Thiền sinhVIBạn phải—
Thiền sưENTrying what?
Thiền sinhVIBạn phải hỏi. Phải tự hỏi mình: mình đang cố gắng cái gì? Tại sao mà mình cố gắng đây? Cố gắng là ý muốn nói là quý vị cố gắng tu tập à.
Thiền sinhVITôi biết không?
Thiền sinhVIKhông có ai— không ai biết gì hết trơn hả?
Thiền sinhVITăng trưởng cái đau trong tâm ạ.
Thiền sinhVITăng trưởng?
Thiền sinhVITăng trưởng thiện pháp trong tâm ạ.
Thiền sinhENUm, I mean, I try to increase the quality in my mind. The good quality in my mind.
Thiền sinhVIÀ, cái này cũng được đó. Cái này cũng tốt đó.
Thiền sinhVIBạn— bạn duy trì chánh niệm là bạn muốn biết. Biết cái gì đang xảy ra trong thân và tâm của mình đó, từng— từng giờ, phút một.
Thiền sinhVIVì mục đích nhiều người muốn duy trì chánh niệm để cho cái tâm của mình đừng có suy nghĩ nhiều quá. Nhiều người duy trì chánh niệm để cái tâm định tâm. Cái này thật sự vừa mới nói rồi. Nhưng mà cái lý do là mình chỉ sống trong hiện tại thôi. Mình muốn sống trong hiện tại đó.
Thiền sinhVIChúng ta không muốn làm cho tâm mình yên xuống. Chúng ta không muốn làm— không muốn giữ cái tâm mình đừng có cho nó chạy tùm lum tà la.
Thiền sinhVIChúng ta không muốn đạt một cái kết quả nào hết.
Thiền sinhVIChúng ta cố gắng— cố gắng là cố gắng sống trong hiện tại.
Thiền sưENTrying to know.
Thiền sinhVIĐang— hiện tại xảy ra đó. Tại những gì mình trải nghiệm, mình có cái sự hay biết.
Thiền sinhVICó ba cái điều mà hành giả cần làm. Ba cái— ba cái chuyện mà hành giả cần làm đó.
Thiền sinhVILàm— chỉ làm ba điều này thôi.
Thiền sinhVITrước hết, suy nghĩ cho đúng.
Thiền sinhVIThứ hai— thứ hai là chánh niệm trong hiện tại, sống trong hiện tại.
Thiền sinhVIVà cái— cái thứ ba là cố gắng duy trì cái chánh niệm này cho được liên tục, từng giờ, từng phút, từng giây trong suốt ngày.
Thiền sinhVICái— cái— cái bổn phận của hành giả là chỉ sao? Suy nghĩ cho đúng, rồi duy trì chánh niệm.
Thiền sinhVIĐó là những vài cái ý chính mà tôi muốn giải thích cho các bạn nghe đó.
Thiền sinhVIỪm. Cố gắng ghi nhớ và học, và tập theo— theo những cái— cái này để cho cái sự thực tập của mình nó được dễ dàng.
Thiền sinhVITrong khi ngồi, bạn có thể dùng bất cứ đối tượng nào.
Thiền sinhVIDạ. Thật sự nói rằng khi bạn ngồi, bạn có thể theo dõi hơi thở, theo dõi vòng xẹp, theo dõi cái sự xúc chạm. Bất cứ đối tượng nào nó tới, bạn có thể theo dõi trong thân của mình đó. Đối tượng nào cũng được hết trơn.
Thiền sinhVIĐối tượng không quan trọng. Đối tượng nào cũng được.
Thiền sinhVICái tâm có hay— có hay biết không, cái đó quan trọng.
Thiền sinhVICái— cái tôi thường nhắc tới, nhắc tôi nhiều lần là cái thiền tập là cái làm— sự làm việc của tâm. Tâm nó làm việc trong thân, nó không biết gì hết.
Thiền sinhVIDạ. Tâm phải có— có chánh kiến, chánh tư duy, và duy trì chánh niệm.
Thiền sưENAnd also another one is when you have a pain, pain arising, don't pay attention to the pain first.
Thiền sinhVIDạ. Khi mà cái đau mà nó khởi sanh lên, nó nhớ, đừng có để ý tới cái đau.
Thiền sinhVIVậy mà mình để ý tới cái đau là cái tâm mình nó càng lúc nó càng phản ứng, nó càng nổi sân.
Thiền sinhVIDạ. Thành ra mà mình lúc đó mà mình cứ để ý tới cái tâm sân như vậy, mà mình để ý tới cái— cái đau này, nó cái tâm sân mình nó càng lúc nó càng mạnh.
Thiền sinhVIBạn thấy không? Ví dụ như bạn ghét ai đó, bạn nhìn người ta hoài, thành sao quý vị?
Thiền sinhVIMình càng thương ta hả?
Thiền sưENMore, more angry, right?
Thiền sinhVICàng lúc càng nổi sân. Cái đó là— đó cũng là một cái ý khi mà nó— cái tâm của mình đang nổi sân, mà mình quan sát cái gì thì cái sân nó càng lúc nó càng mạnh.
Thiền sinhVIDạ. Khi mà cái đau nó phát sanh rồi mình suy nghĩ không đúng á, thì tâm sân mình nổi lên, mình phản ứng đó.
Thiền sinhVIThành ra thay vì để cho tâm nó phản ứng quá nhiều á, thì mình suy nghĩ rằng cái— cái đau này nó chỉ là một hiện tượng tự nhiên, nó không phải là tôi đau, nó không có thuộc của tôi, thì cái tâm mình nó có cái sự chấp nhận để nó yên xuống.
Thiền sinhVIThật sự nói rằng là khi mà cái đau nó khởi lên, đừng có để ý tới cái đau mà để ý tới cái cảm xúc của mình. Lúc bấy giờ cái tâm mình nó bực lắm, nó khó chịu vô cùng. Đó, cái cảm xúc nó rất là quan trọng.
Thiền sinhVIVà quan sát được càng nhiều càng tốt nha.
Thiền sinhVIKhi mà cái cảm xúc mình nó dịu xuống rồi, cái sự phản ứng của mình nó dịu rồi, thì mình có thể quan sát cái đau.
Thiền sinhVIỪm. Nếu mà— nếu mà đau quá, khó chịu quá, thì thôi đổi— đổi chân, trở chân, đổi cái thế ngồi.
Thiền sinhVIĐừng có— đừng có hành hạ mình. Nó đau quá mà mình cứ cắn răng mình ngồi đó, tức là mình đang hành hạ mình đấy.
Thiền sinhVIMình— mình ráng. Mình ráng mình tập được chừng nào hay chừng đó, mà thấy mà thấy đau mà chịu không hết nổi là phải trở chân, phải đổi như thế.
Thiền sinhVIRồi tiếp tục nữa.
Thiền sinhVIDạ. Tôi bây giờ mới nhắc qua rồi là ngồi đó. Bây giờ thấy đi á, là khi bạn— bất cứ bạn đi đâu cũng là duy trì chánh niệm hết trơn á. Tức là thiền— thực hành đó quý vị.
Thiền sinhVIỪm. Lúc đi, chánh niệm phải có. Thân— người ta nói thân ở đâu, tâm ở đó. Tâm nó biết— biết đang đi.
Thiền sinhVIỪm. Đức Phật dạy khi đi, bạn biết đi.
Thiền sưENWhatever you can know about yourself.
Thiền sinhVIỪ. Bất cứ cái gì mình làm, mình làm, mình đều có sự hay biết hết. Trong thân và tâm của mình.
Thiền sinhVIỪm. Đối với các bạn mới tới tập á, khi mình đi á, mình để ý tới hai— trong hai cái chân á, cái sự xúc chạm á. Xúc chạm là mặt đất.
Thiền sinhVIỪm. Bạn đi đâu cũng cần biết mà. Bạn— bạn đi, bạn nhớ, bạn đã có cái sự hay biết, có sự đụng— xúc chạm à. Bàn chân mình nó đụng dưới sàn nhà, hay là đụng dưới cái đường.
Thiền sinhVIỪm. Thấy bạn đi đâu mà bạn có chánh niệm là bạn đang— đang thiền tập đấy.
Thiền sinhVIMột cái khác nữa là sinh hoạt hàng ngày.
Thiền sinhVIỪm. Không phải thực tập ở trong thiền đường không thôi, mình đi ra ngoài mình đừng có quên nhớ tập nữa.
Thiền sinhVIỪm. Trong cái sinh hoạt hàng ngày đó, quý vị ngồi đây thì được, quý vị bước ra cái là quý vị mất chánh niệm.
Thiền sinhVIVì vậy cái— trong cái thiền này người ta khuyến khích bạn cố gắng duy trì chánh niệm trong cái sinh hoạt hàng ngày.
Thiền sinhVIMở cửa, đóng cửa.
Thiền sinhVIỪm. Bạn ngồi, bạn đứng dậy, bạn biết đứng dậy đó.
Thiền sinhVIQuay bên mặt, quay bên trái. Ừm.
Thiền sinhVIỪm. Ăn cũng vậy, ăn phải nhớ duy trì chánh niệm, đừng có để cái tâm mình nó đi lang thang.
Thiền sinhVIỪm. Trong khi mà bạn ăn á, bạn để ý là sáu căn này nó làm việc hết trơn, do đó bạn có thể duy trì chánh niệm được.
Thiền sinhVIMình nhìn, mình thấy.
Thiền sinhVIMình nghe.
Thiền sưENSmell, taste.
Thiền sinhVIMình— mình biết được cái vị, mình nghe được cái mùi. Tất cả những cái đó là những cái đối tượng mà mình có thể quan sát trong khi ăn.
Thiền sinhVIVà cái hành động của mình.
Thiền sinhVIĐưa tay tới, mình bốc, mình gắp, mình bỏ miệng, nhai, nuốt. Tất cả những cái— cái đó là thuộc về hành động của tâm.
Thiền sinhVIVà cái tâm nữa, thích ghét nữa.
Thiền sinhVINhiều chuyện lắm. Nhiều chuyện để mà— mà— mà chánh niệm trong khi ăn lắm.
Thiền sinhVIỪm. Điều quan trọng là nhớ chánh niệm trong khi ăn.
Thiền sinhVIỪm. Thân tâm luôn luôn là đi đôi với nhau. Thân ở đâu, tâm ở đó, luôn luôn có cái sự duy trì chánh niệm.
Thiền sinhVIDạ. Thật sự hỏi quý vị nghe có hiểu không quý vị?
Thiền sinhVIDạ hiểu.
Thiền sinhVIHiểu, hiểu.
Thiền sinhVIDạ. Today— bây giờ hôm nay mình như đủ quá rồi. Nói nửa chắc quên hết. Thành ra thôi, hôm nay nói thôi.
Thiền sinhVIDạ. Thật sự nói đây là cái phần hướng dẫn mà thôi. Còn bắt đầu ngày mai là cái dốc của quý vị, là cái việc quý vị làm á, là phải tập.
Thiền sưENAnd also.
Thiền sinhVITập hỏi. Hỏi thì thật sự nó sẽ trả lời những cái kinh nghiệm của quý vị.
Thiền sinhVITôi sẽ cố gắng tôi giải thích thêm để quý vị hiểu những cái trải nghiệm của quý vị.
Thiền sinhVIDạ. Thật sự nói là bây giờ ngày mai đó, bạn cần bạn nói cho tôi biết bạn tập như thế nào, bạn trải nghiệm cái gì, thì tôi sẽ giải thích cho các bạn nghe. Nghĩa là tôi cũng nói nới rộng ra những cái— cái sự— cái kinh— tư— kinh nghiệm của các bạn, tôi mới giảng rộng ra.
Thiền sinhVIỪm. Thuyết— lý thuyết thực hành, hai cái đi đôi với nhau.
Thiền sinhVIĐược ha.
Thiền sinhVIDạ.
Thiền sinhVIĐó, đó, đó, đó, nói tiếng Việt. Nói tiếng Việt. Nói tiếng Việt.
Thiền sinhVIỞ Indo hỏi ồ, sorry.
Thiền sinhVIAwareness when there's sleepiness.
Thiền sưENSleepiness. Oh, okay. Okay. First, don't resist the sleepiness, huh. So this is, first you need to think about sleepiness is nature.
Thiền sưENAnd try to be aware of your sleeping heaviness. Heaviness. You know you're sleeping, right? Try to aware of the sleepiness.
Thiền sinhVIDạ.
Thiền sưENIf you're difficult, open the eye. Huh? Open the eye, more easy to wake up. And make the awareness, uh, more aware of the sun object. More object. The whole body. Checking the whole body. Huh? Make the awareness. Easy.
Thiền sinhENMake the mind active.
Thiền sưENYes. Make the mind active. Why do you have sleepiness? Because you are interest less and effort less than sleeping time. So you need to check your interest. How to, how to increase the interest to make the question.
Thiền sưENReminding. Remind what the mind aware of. What happening? You remind yourself the mind become wake up. Become more interest than sleepiness.
Thiền sinhVICái gì nghe có hiểu không quý vị? Có hả? Thôi khỏi dịch hay sao?
Thiền sưENDạ.
Thiền sinhENI still want me to translate at all.
Thiền sưENYes, yes, should be.
Thiền sinhVIỜ, cái cô này cô hỏi là khi mà mình ngồi thiền á, mình ngủ gật thì sao? Thì thật sự nói rằng là thứ nhất là đừng có chống đối cái sự ngủ gật. Cái tại sao mà nó ngủ gật là tại vì cái tâm nó còn không— không thích thú trong quan sát đối tượng nữa. Khi mà nó không thích thú quan sát đối tượng thì giống như cục pin nó sắp sửa rè, rè, rè, nó tắt hồi nào không hay. Đó, buồn ngủ nó tới. Mình duy trì chánh niệm, mình nhắc nhở mình á, mình phải mở mắt.
Thiền sinhVIMình mà nếu khó khăn quá mà nó ngủ dữ quá, mở mắt ra. Chứ đừng có tiếp tục ngồi đó mà khò. Mở mắt ra rồi nhờ sáng, mắt sáng á, mình quan sát đối tượng cho rõ. Mình duy— mình tăng— tăng cái chánh niệm của mình lên. Thì khi mình tăng cái chánh niệm của mình lên, thì cái buồn ngủ nó dịu— dịu xuống. Nó bắt đầu nó biến mất đi.
Thiền sinhVIỜ, chắc chắn là ngày thứ nhất, ngày thứ nhì là họ rất nhiều người ngủ.
Thiền sinhVIDạ. Thật sự nói rằng là trong cái đời sống hàng ngày của mình, trước khi mình tới đây đó, mình rất là xông xáo, mình làm dữ dội lắm. Từ Việt Nam mà qua mà. Thành ra nó— nó— nó rất là năng— năng động. Và bây giờ nó ngồi đây mà bỗng dưng cái tâm nó yên xuống, tự nhiên nó ngủ à.
Thiền sinhVIDạ. Bởi vì mà cái— cái phiền não nó nằm trong tâm á, thành ra cái— cái— cái năng lượng nó nhiều mà năng— toàn năng lượng xấu không à.
Thiền sinhVIDạ. Khi mà mình ngồi mình duy— thực hành thiền, mình duy trì chánh niệm thì cái tâm của mình nó dịu xuống, tâm mình dịu xuống thì tự nhiên không nế— bất cứ cái— cái năng lượng của mình nó tiêu.
Thiền sinhVIỪm. Vì vậy cái việc trước tiên là đừng có đối kháng, đừng có chống đối cái sự— đừng chống đối cái sự buồn ngủ của mình. Cái buồn ngủ mình đừng có bực quá, muốn tay vòng lên cái mặt một cái. Rồi có nhiều người tức á, một tát cho một cái. Thì thật sự nói, mình giữ cái thái độ cho yên tĩnh, rồi mình duy trì chánh niệm, mình bắt đầu lại.
Thiền sinhVIThan thở. Đừng có than thở gì hết trơn à. Nó ngủ là chuyện tự nhiên. Đây là tâm nó không làm việc nữa thì nó ngủ thôi.
Thiền sinhVIĐược ha.
Thiền sưENOkay, now I give you the book. Come to my Gurudi. And everybody, I give you the beautiful book.
Thiền sinhENThank you, Sayada.
Thiền sưENShe want a question, Sayada. She want to ask something.
Thiền sinhVIBibi, love you.
Thiền sinhVIBibi?
Thiền sinhENWho make you love love ya?
Thiền sinhVIDạ, lili. Mấy khi lùn. Nếu mà lùn là lùn.
Thiền sinhVIKhông phải— không phải vẽ thần á.
Thiền sinhVIDạ, lì lún là vậy. Bibi bluebeam à.
Thiền sinhVICó ai hỏi không? Có ai hỏi không?
Thiền sinhVIDạ, có.
Thiền sinhVIOkay, okay.
Thiền sinhVIMọi người hỏi đi. Thôi, đây đây đây. Micro đây. Đây.
Thiền sinhVIWhat pay rate? Dạ, quên.
Thiền sinhVIAlo, alo, alo.
Thiền sinhENHuh?
Thiền sinhVICon dượng, lì lì kéo hoài.
Thiền sinhVIDạ, con kính bạch thầy sư ạ. Thầy sư có thể giải rõ hơn một chút cho chúng con là, nhất là những người mới, là thế nào là chánh niệm, và con muốn hỏi là khi đi thiền hành, chánh niệm có thể chú ý.
Thiền sinhVISư cũng nói cái gì, sư cũng nghe gì. Đừng cái ông này ổng đưa cái máy trước mặt nữa. Sư cũng thấy cái mặt cô là sao. Bây giờ thôi, cô làm ơn đứng dậy đi. Đứng dậy thì sư coi thử, hỏi nó.
Thiền sinhENI didn't hear her, and I didn't see her.
Thiền sinhVIRồi, nói hỏi.
Thiền sưENHe used the mic.
Thiền sinhVIDạ.
Thiền sinhVIỜ, con xin thầy sư giải thích rõ hơn cho chúng con, nhất là những người mới, là thế nào là chúng con đang thực hành chánh niệm. Và con muốn hỏi lại thầy là, cái chánh niệm khi mà đi thiền hành ấy, có phải là sự chú ý, quan sát cái xúc chạm của thân khi chạm xuống sàn không ạ?
Thiền sinhENShe want Sayada explain to her more about mindfulness, especially in the walking meditation. Is that right, that we be aware of the touch of the out?
Thiền sưENYes.
Thiền sinhENYeah.
Thiền sinhVIDạ. Bắt đầu mình có thể biết được cái— cái bàn chân thôi. Hả? Bàn chân nó xúc chạm, xúc chạm, xúc chạm. Biết, biết, biết, biết. Nhưng mà khi mà cái này mà nó giỏi rồi thì mình biết cái khác. Ví dụ vừa— vừa bước đi mà mình biết tĩnh động. Động chả là.
Thiền sinhVIĐi theo cách chỗ bình thường. Đi bình thường. Đừng có đi chậm quá.
Thiền sưENYou can walk, you know, as much as you can.
Thiền sinhVIDạ, ráng duy trì chánh niệm càng nhiều càng tốt. Hả? Chứ không phải là ra ngoài đó mà nghe thầy nói là chánh niệm là làm cố gắng, là chánh niệm, nhưng mà làm cho căng thẳng.
Thiền sưENImportant thing is when you are walking time, the mind is pay attention to your body or feeling, mental state.
Thiền sinhENCái chặt.
Thiền sưENAnything, anything.
Thiền sinhVITắt rồi.
Thiền sinhVINó tắt rồi. Tắt rồi. Tắt rồi.
Thiền sinhVIAlo, alo.
Thiền sinhVITrục— trục trặc kỹ thuật. Trục trặc kỹ thuật.
Thiền sưENYeah, you can use this one, no?
Thiền sinhVIHả?
Thiền sinhVIBlue point à? À, nếu mà là alo.
Thiền sinhENSayada, I can say, I can say.
Thiền sinhVIDạ, con muốn hỏi là.
Thiền sinhVIÀ, thầy nói là alo. Ờ, dạ, là gì?
Thiền sinhVIDạ, là con hay bị gặp vấn đề là con gặp lỡ, là con nhắc con là chánh niệm, nhưng lúc sau là con quên đèn.
Thiền sinhVIQuên hả? Quên, quên.
Thiền sinhVICon chỉ được nói dài dài, con chỉ nhớ xong con lại.
Thiền sinhVIChánh niệm lúc đầu là lát cái quên hả?
Thiền sinhVIVâng.
Thiền sinhENShe say that she, at the beginning, she said, "I can be mindful, but slowly, slowly I forget."
Thiền sinhVIQuên trở lại. Quên trở lại.
Thiền sinhVIKhông sao cả.
Thiền sinhVIAi cũng vậy hết trơn á. Chút chút cái bỏ chạy à.
Thiền sinhVIThầy chắc là em có biết cái mẹo nào để mà có thể dạy thầy không?
Thiền sinhVIMẹo nào hả? Cái mẹo nào là trật là trở lại.
Thiền sinhENThis is the only way, the, the, uh, quick way so the mind be mindful on walking meditation.
Thiền sưENSo remind yourself. Asking the mind. If you, the, if the mind aware of, remind yourself. Thinking about yourself.
Thiền sinhVIDạ.
Thiền sinhVIRemind yourself.
Thiền sinhVIThầy sư nhắc, phải con phải tự nhắc con. Hả? Chánh niệm hay không chánh niệm, chánh niệm không. Hả? Càng nhiều càng tốt, chứ không phải là mình phải cố gắng mình chánh niệm hoài. Làm dễ lắm, căng thẳng á. Cái mic nó chạy rồi. Chắc có câu hỏi nào nữa không? Anh chị em nào có câu hỏi không? Hay là bấy nhiêu đó thôi.
Thiền sinhVIDạ. Okay.
Thiền sinhVICòn ai không lên? Lên trên đấy hỏi.
Thiền sinhENIn order to increase our moment-to-moment mindfulness, would Sayada recommend, uh, to do something like a checklist? Let's say, for example, during my first time, during when I wake up in the morning, I do a checklist, and then I will, at the end of the day, I will see myself. When I wake up, do I— am I aware? When I— am I thinking breakfast, am I aware?
Thiền sinhENWhen I'm taking a bath, am I aware? Then I do a checklist. Would you recommend that?
Thiền sưENYes, can. Better is the present moment time. You checking, are you checking yourself?
Thiền sinhENYes.
Thiền sưENAsking yourself, are you aware? Are you aware? Then awareness becomes automatic, becomes come back.
Thiền sưENOkay.
Thiền sinhVICô này cô hỏi là gì đây? Cái mình có cần đặt ra một cái— một cái giống như một cái danh sách á? Sáng sớm thức dậy nhớ hành thiền này, rồi nhớ chánh niệm này, ăn nhớ chánh niệm này, đi ra ngoài nhớ chánh niệm này, vậy đó. Nhưng mà thầy sư nói một cái nguyên tắc rất là đơn giản thôi: hiện tại bây giờ có chánh niệm không?
Thiền sinhVIChánh niệm không?
Thiền sinhVIChánh niệm không?
Thiền sinhVIChánh niệm. Chánh niệm cái gì? Chánh niệm không? Chánh niệm cái gì? Rồi, đơn giản vậy thôi.
Thiền sinhVIKhi mà bạn— bạn nhắc bạn á, có chánh niệm không là tự nhiên nó chánh niệm à. Chứ còn bây giờ mình— mình viết danh sách lắc, mình quên. Tự mình viết ra rồi mình cũng quên nữa. Thà rằng bây giờ sống trong hiện tại, biết có chánh niệm không, tâm biết gì, chẳng hạn.
Thiền sinhVIỪ.
Thiền sinhVIDạ.
Thiền sưENYes?
Thiền sinhVIDạ, ông mạch ngài. Ừm, lúc mà hành thiền thì thấy cái đầu con nó không phải là nhức đầu, đau đầu, nhưng mà nó căng lên, nó giống như là cái cây gỗ, là nó sẽ bay cái đầu đi á.
Thiền sinhVIỒ, cái sao bay? Bay cái đầu đi hả? Bay thiệt hả? Hay sao?
Thiền sinhVIÝ là nó căng, cái hơi lên quá, hơi xa.
Thiền sinhVICái hơi nó lên quá.
Thiền sinhVIKhi mà con tưởng tượng là khi mà mình không có cành cổ, chắc cái đầu nó cũng bay á.
Thiền sinhENShe say that she tense the cerebral. Sitting, very tense.
Thiền sưENYeah.
Thiền sinhENIf I don't have this neck, my— my neck, my head will be fly away.
Thiền sinhVIĐừng có chú tâm quá nhiều. Chú tâm dữ quá.
Thiền sưENBecause attention comes from concentrate.
Thiền sinhVICái— cái— cái sự căng thẳng nó đến do cái mình chú tâm quá. Phong sát, phong sát, phong sát.
Thiền sưENAwareness is not concentrate, you know.
Thiền sinhVICái chánh niệm là không phải là— không phải là chú tâm. Đó, ví dụ chẳng hạn như mình ngồi, mình chắp tay, mình biết mình chắp tay. Đâu cần chi phải chú.
Thiền sinhVIĐó, có biết mình— có biết sư cô biết rằng ngồi không?
Thiền sinhVIDạ biết.
Thiền sinhVIĐó.
Thiền sinhVICó căng thẳng không?
Thiền sinhVIDạ không.
Thiền sinhVIKhông?
Thiền sưENLike this?
Thiền sinhVIĐó, đó, đó. Vậy, vậy. Tập suốt ngày vậy đó.
Thiền sinhVICon không phải căng thẳng, mà con thấy giống như là mình có cái luồng hơi, không khí vậy, nó căng như bong bóng á, chứ không— không phải là con mà.
Thiền sinhENShe says, "I don't feel tense, but I say, say like a— like a flow, something running in my body."
Thiền sinhVICái— cái flow. Một cái— một cái— cái—
Thiền sinhVINếu mà nó bay lên thì mở mắt nó sẽ rớt xuống.
Thiền sinhVIĐó, thầy sư thoát dịch vậy đó.
Thiền sưENBecause you are close to the eye. The mind thinking whatever, the mind wants to think.
Thiền sinhENCái— cái—
Thiền sưENOpen the eye, then your right attention coming.
Thiền sinhVICái— cái tâm của mình nó muốn nghĩ gì, nghĩ là khi mình nhắm mắt. Nó muốn nói bây giờ nó— cái bụng tui to bằng cái trống, là ra một cái trống thiệt. Đó, nên nó tưởng tượng mà. Thành ra mở mắt ra là tự nhiên nó rớt trở lại à. Nó sắp lại à.
Thiền sinhVIDạ. Bởi vậy tôi khi nhắm mắt quá là tôi khi nó nhiều chuyện xảy ra lắm. Bởi cái tâm mình tưởng nó mạnh quá.
Thiền sinhVIThầy sư nói trong cái phương pháp mà thực tập mà tôi hướng dẫn á, không có cái chuyện mà nhắm mắt mở mắt mà quan trọng. Nhắm mắt cũng được, mở mắt cũng được. Ừm, ví dụ như buồn ngủ thì phải mở mắt ra. Càng nhắm nó càng ngủ.
Thiền sinhVICó. Sư cô có tập được trong khi mà nhìn và thấy không? Có tập được chưa?
Thiền sưENCan you practice seeing?
Thiền sinhVIChắc chưa đâu hả? Gật đầu nhẹ nhẹ của người ta thì là chưa đó.
Thiền sinhVIĐó. Bây giờ nếu mình tập được thì mở mắt là thấy. Thấy, thấy, thấy. Đó, vậy đó.
Thiền sinhVIBây giờ đó, sư cô nói sư cô biết á, thì cái thấy và cái nhìn nó giống hay khác nhau?
Thiền sinhENDạ.
Thiền sinhVIThấy và nhìn.
Thiền sinhVIDạ.
Thiền sinhVIKhác hơn cái thấy à?
Thiền sinhENKhác. Difference, Sayada.
Thiền sinhVICái diff— cái khác là sao?
Thiền sinhVIDạ, nhìn thì mình— dạ, còn cái thấy thì mình— mình cảm giác nữa hả mọi người? Trong đầu mình thấy.
Thiền sinhVIỒ, nhắm mắt mà thấy hả?
Thiền sinhVICảm giác đó. Cảm giác thấy, chứ không phải là nhắm mắt mà.
Thiền sinhENShe say thấy— thấy that means seeing like a feeling. And looking, that means when you open the eye, then looking.
Thiền sinhENLooking.
Thiền sưENLooking is meditation. Mind is meditation with the eye.
Thiền sinhVICái khi mà mình—
Thiền sưENBefore looking.
Thiền sinhENMình—
Thiền sưENJust open the eye and see.
Thiền sinhVIDạ. Khi mình— mình— sư cô nhắm mắt ha, bây giờ cô sư cô mở mắt ra đó, thì mình thấy. Thấy một cách tự nhiên như vậy thôi. Còn ví dụ bây giờ mình muốn dòm giờ, mình để ý đồng hồ á, đó, cái đó là cái nhìn đó.
Thiền sinhVIĐó, bây giờ nhìn— nhìn ông thầy sư kìa.
Thiền sinhVINhìn tôi. Nhìn tôi. Nhìn tôi. Nhìn tôi.
Thiền sinhVICó biết mình đang nhìn không?
Thiền sinhVIDạ biết.
Thiền sinhENYes.
Thiền sinhVIThầy sư nói không phải nhìn tui đâu ngài. Con thấy cái nhìn đó, con mắt mình đó, có sự chú ý không? Để ý đó. Chắc chưa đâu hả?
Thiền sinhVIHả? Tôi gật mà cười.
Thiền sưENNot yet, Sayada. Not yet.
Thiền sinhVIOkay, okay.
Thiền sinhVIDạ. Nhìn giờ là con thấy đó, cái đầu con là nó—
Thiền sinhENỒ. The word thấy in Vietnamese means I feel à? I feel my head this way, that way.
Thiền sinhVIKhông phải là cảm giác. Không phải cảm nhận.
Thiền sinhVICái— cái khi mà tôi nói mình nhìn và thấy á, tức là mắt đã mở ra rồi. Còn khi mà sư cô nói như vậy, tức là cô nhắm mắt mà cô cũng thấy. Ví dụ mình nhắm mắt mình thấy đau mà. Nó vậy không? Thì cũng phải vậy.
Thiền sinhVICho quý vị nhớ, phải ráng tập trong khi thấy, trong khi nhìn. Bởi vì mấy cái này là phiền não dữ lắm. Thấy không? Đó, mình ở trong thiền đường mà bực bực, uể oải ra, mình thấy cái mặt này mình cũng ghét nữa. Đó, vậy đó.
Thiền sinhVIQuý vị thấy có để ý mình, một— một ngày mình nhìn bao nhiêu lần mình có thấy không? Chắc nhiều lắm hả?
Thiền sưENMany, many times, right?
Thiền sinhVINhiều.
Thiền sinhVICó bao nhiêu lần mà mình để ý là cái tâm mình nó đang hướng về cái đối tượng không? Đang nhìn không? Để ý tới đối tượng không?
Thiền sưENOh. Nobody know they are looking.
Thiền sinhVIKhông ai. Không ai biết.
Thiền sinhVIMình nhìn rất là nhiều mà mình không để ý mình đang nhìn. Hả?
Thiền sinhVIThầy sư nói là mình có thể mình làm. Ví dụ chẳng hạn sư để cái điện thoại đây, sư muốn lấy, sư phải nhìn nó. Thì biết tâm của mình đang hướng về đó. Hoặc giả sử sư ngồi đây, nhưng mà ai hỏi cái gì, sư hướng mắt lên, sư đang nhìn cái người đó. Đó, mình nhìn, mình hướng, mình đưa tay, mình lấy, mình làm cái gì, đều có nhìn. Phải— phải nhìn hết. Trong nhìn mình vớ trật ra. Thấy không?
Thiền sưENThat whatever you put the things before you think, you look first.
Thiền sinhVIDạ.
Thiền sưENThen you take.
Thiền sinhVIDạ. Ví dụ chẳng hạn bây giờ mình quá tay mình lấy cái gì thì mình phải thấy. Hả? Hoặc giả là mình để lại cái gì chỗ nào là mình cũng thấy. Chứ mình để— để 30 giây mình để dưới đất rớt xuống dưới bàn sao? Đó, thành ra mình phải nhìn.
Thiền sinhVIỪ, mình lấy, mình để, bất cứ cái vật gì, mình đều nhìn hết. Ừ.
Thiền sưENOkay.
Thiền sinhVIDạ. Vậy được ha.
Thiền sưENWhat?
Thiền sưENYes.
Thiền sinhVIHỏi thầy hỏi máy quay hả? Hỏi— hỏi liền.
Thiền sinhVIKhông có cái máy không?
Thiền sinhVICó cái máy xong.
Thiền sinhENSo I just write the mind and the object is.
Thiền sinhVICô làm ơn nói tiếng Việt đi. Nói tiếng Việt để sư dịch ra. Đừng có nói tiếng— tại nhiều người.
Thiền sinhVIRồi. Tại vì ngài nói rằng là cái đối tượng nó không là quan trọng. Quan trọng là cái tâm của mình.
Thiền sinhVIVâng.
Thiền sinhVINhưng mà đối với một người mà cái niệm yếu á, thì cái object á, là chỉ cái đối tượng mới là quan trọng.
Thiền sinhENSayada say that object is not important, but what the yogi who the concentration is still, the samadhi is still very weak, so objects are very important.
Thiền sinhVIDạ. Thầy sư nói rằng là cái đối tượng như là cái phương tiện để mình thực— mình làm cái định tâm mình nó có. Và khi mà thiền á, thì cái tâm nó định, chứ không phải là cái đối tượng. Nó chỉ là cái phương tiện mà thôi. Hả? Để mình làm tăng trưởng cái niệm và cái định của mình.
Thiền sinhVICái— cái trong cái đối tượng và tâm— tâm biết á, tâm mà nhận biết á, là cái 100% là cái tâm. Chứ không phải là đối tượng.
Thiền sinhVIChúng ta sử dụng đối tượng như là cái phương tiện.
Thiền sinhVINhưng mà hành thiền hả, hành thiền là tâm á, tâm hành thiền á, chứ còn đối tượng không phải.
Thiền sưENOkay.
Thiền sinhVIDạ.
Thiền sinhVIDạ. Dạ. Hỏi đi.
Thiền sinhVIDạ. Thầy sư, khi ngài nói á, khi mình thực tập á, trong ăn á, thì mình sẽ thấy được nhiều khi có tâm tha sân. Giống như là người ta nấu cái món mà mình không thích đi, thì mình cảm thấy mình bực bội. Đó, nhiều khi mình.
Thiền sinhVIQuý vị có nghe cái gì không?
Thiền sinhVIKhông ạ.
Thiền sinhVIKhông nghe gì hết đó. Trong mượn cái máy nè. Ủa?
Thiền sinhENShe says help.
Thiền sinhVIChúc sư sư sư. Nói lớn một tí.
Thiền sưENYou hear, right?
Thiền sinhENYeah, I hear. So let me repeat what she asked.
Thiền sinhVICó nào thì mình tham gia vào đó.
Thiền sưENYeah, you can tell.
Thiền sinhVINếu mình thấy như vậy á, thì cái— cái ứng xử của mình á, nói là để chánh niệm á, là như thế nào?
Thiền sinhVIÀ, cổ hỏi là gì đây. Khi mình ăn á, khi trong khi mình ăn, mình tham tâm, tham tâm sân nhiều lắm. Nhất là tâm sân á. Người ta nấu cái món gì mình thích đó. Ví dụ mình qua miếng điện chẳng hạn. Thấy không? Mấy bữa nay là có nhiều món bực bội rồi đó. Thầy hỏi là biết rồi đó. Thì lúc bấy giờ đó, mình trong chánh niệm, thầy phải ứng xử như thế nào, phải không?
Thiền sinhENThere is so many defilement.
Thiền sinhVISự angry. Hả?
Thiền sinhENAngry happen in— in— in the eating.
Thiền sưENYes.
Thiền sinhENSo to be mindful in the eating, what to do?
Thiền sinhVIĐó, tâm tham, tâm sân là phải quan sát tâm tham sân trước. Đây là cái— cái nhiệm vụ của mình ưu tiên một á. Ờ, nó đang— đang hoành hành mình, mà nó đang— nó làm phiền não cho mình, trong tâm của mình thì phải.
Thiền sinhVIDạ. Mà nếu mình đang nổi sân, tâm mình nó phản ứng rất là dữ. Coi cái tâm mình trước. Rồi cái đối tượng khác mình tính sau. Mùi, vị, hay là đưa tay lấy được cái đó tính sau.
Thiền sinhVIKhi cái tâm mình nó yên xuống rồi, nó không có phản ứng nữa, nó không có bực nữa đó, thì lúc bấy giờ mình muốn đối— coi đối tượng gì thì mình coi. Mình quan sát cái gì mình quan sát.
Thiền sưENOkay.
Thiền sinhENYes.
Thiền sinhENShe angry with the Myanmar food.
Thiền sinhVIĐược ha. Thôi để thầy sư nghĩ ha. Ngày mai ha. Xa đui, xa đui, xa đui.

Thiền sư U Tejaniya
Thiền viện Shwe Oo Min, Yangon
Sayadaw U Tejaniya bắt đầu tu tập Phật giáo từ khi còn là một thiếu niên ở Miến Điện dưới sự hướng dẫn của cố Thiền sư Shwe Oo Min Sayadaw (1913–2002). Sau một thời gian làm kinh doanh và sống cuộc đời cư sĩ, ông đã trở thành một nhà sư toàn thời gian từ năm 1996.…
Bài khác trong khóa
Chỉ chánh niệm thôi thì chưa đủ
Pháp thoạiEN
Pháp ở khắp mọi nơi
Pháp thoạiEN
Quán thân niệm xứ
Pháp thoạiEN
Quán thọ niệm xứ
Pháp thoạiEN