Giới thiệu bài giảng
Bản phiên âm
Nhấn vào mốc thời gian để nghe từ đoạn đó. Bản dịch tự động, có thể chưa chính xác. Bạn có thể đề xuất sửa từng câu. Phiên âm là văn bản kèm theo, không thay đổi âm thanh.
Con xin thỉnh Sư Jyotika thuyết pháp chiều nay. Con nghe nói Sư thuyết pháp rất hay, và
đó là lý do vì sao hôm nay có nhiều người đến đây. Ai cũng muốn được hạnh phúc, nên sau bài pháp thoại của Sư, quý vị sẽ hạnh phúc hơn nhiều. Vậy thì con không chiếm nhiều thời gian của quý vị nữa, con xin thỉnh Sư Jyotika thuyết pháp.
Vâng, thưa Sư. Xin cảm ơn.
Tôi là Dr. Sri Ramachandra, và tôi rất vinh dự được có mặt ở đây hôm nay.
Dạ, con chào thầy ạ. Và thỉnh chúng tôi thuyết pháp. Xin cảm ơn. Bây giờ.
Trước bài pháp thoại,
chúng ta hãy thọ Tam quy và Ngũ giới.
Namo
tassa bhagavato
arahato
samma sambuddhi.
Namo
tassa bhagavato arahato
samma sambuddhassa.
Namo tassa bhagavato arahato
samma sambuddhassa.
Buddham saranam gacchami.
Dhammam saranam gacchami.
Sangham saranam gacchami.
Dutiyampi buddham saranam gacchami.
Dutiyampi dhammam saranam gacchami.
Dutiyampi sangham saranam gacchami.
Tatiyampi buddham saranam gacchami.
Tatiyampi dhammam saranam gacchami.
Tatiyampi sangham saranam gacchami.
Tisaranagamanam paripunnam
Panatipata veramani sikkhapadam samadiyami.
Adinnadana veramani sikkhapadam samadiyami.
Kamesu micchacara veramani sikkhapadam samadiyami.
Musavada veramani sikkhapadam samadiyami. Musavada veramani sikkhapadam samadiyami. Suramerayamajja
pamadatthana veramani sikkhapadam samadiyami.
Suramerayamajja pamadatthana veramani sikkhapadam samadiyami. Tisaranena saha pancasilam dhammam sadhukam katva appamadena sampadetha.
Quý vị nghe rõ không? Nghe rõ không?
Một số quý vị có thể lên phía trước.
Cho tiếng Mã Lai và tiếng Việt. Cho tiếng Mã Lai và tiếng Việt. Được. Echo tiếng Nhan. Nghe nói xấu bịa. Echo nghe.
Xin chào mừng tất cả quý vị đến với buổi pháp thoại. Tôi thấy ở đây có nhiều khuôn mặt quen,
nhiều người bạn cũ,
và cũng có nhiều người bạn mới, những người bạn mà tôi chưa từng gặp trước đây.
Tất cả chúng ta đều là bạn trong Dhamma, đều là anh chị em trong Dhamma.
Hôm nay
Tôi muốn nói về điều mà tôi đã rất quan tâm suốt cuộc đời mình. Thường khi tôi giảng, tôi nói về điều tôi quan tâm, điều tôi cảm nhận rất sâu sắc. Nên hôm nay cũng vậy,
tôi sẽ nói về
điều mà tôi đã quan tâm
từ khi tôi còn rất nhỏ, từ khi tôi mới mười mấy tuổi.
Từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi đã rất quan tâm đến
cái đẹp.
Ở đây có ai không thích cái đẹp không?
Giơ tay lên. Có ai không? Ở đây có ai không thích cái đẹp, không thích điều gì đẹp đẽ,
không muốn mình đẹp không?
Không có ai ở đây sao? Thật tuyệt vời. Vậy chúng ta đồng ý với nhau. Đồng ý 100%. Ở đây có ai thích điều gì xấu xí và đáng ghét không?
Có ai ở đây không? Không à?
Ồ.
Không ai thích điều gì xấu xí và đáng ghét. Vậy có nghĩa là tất cả chúng ta đều thích
cái đẹp, điều gì đẹp đẽ, và tất cả chúng ta
không thích điều gì xấu xí và đáng ghét.
Vậy nên tôi đã rất quan tâm đến cái đẹp.
Khi tôi còn nhỏ, tôi thường đi đến một nơi đẹp và yên tĩnh, ngắm phong cảnh đẹp. Đó là mối
quan tâm đầu tiên của tôi về cái đẹp.
Có nhiều điều đẹp đẽ
quanh ta, nhưng tôi đã rất quan tâm đến phong cảnh đẹp, bình minh đẹp, hoàng hôn đẹp.
Và
một điều khác mà tôi quan tâm là
chân lý. Đó là điều tôi tìm kiếm suốt cuộc đời mình. Chân lý. Và một điều khác nữa mà tôi đã rất hết lòng, mong muốn, tìm kiếm,
và thực hành để đạt được, là
sự tự do.
Vậy điều tôi muốn trong đời mình là cái đẹp,
chân lý, và tự do.
Nên hôm nay tôi sẽ cố gắng hết sức
để diễn đạt chính mình. Thật ra không hẳn là giảng pháp, mà là diễn đạt chính mình
về những suy nghĩ và cảm nhận của tôi về
cái đẹp, chân lý, và tự do.
Thường thì
khi tôi giảng,
nó mất rất nhiều thời gian. Nên phần lớn các bạn đã từng nghe tôi giảng thì đã biết rằng đôi khi tôi cứ nói mãi, nói mãi, nói mãi mà không biết dừng lại thế nào. Vì vậy,
hãy ngồi cho thoải mái vì các bạn sẽ ngồi lâu đấy. Nếu bạn ngồi ở một thế không thoải mái, bạn sẽ cảm thấy đau, và cái đau sẽ làm tâm bạn phân tán. Nên
cứ tự nhiên ngồi cho thoải mái.
Như thường lệ, tôi có mang theo một mớ ghi chú, mấy tấm thẻ.
Tôi nghĩ
tôi mang nhiều quá, và tôi e là mình sẽ không có đủ thời gian để nói hết mọi đề tài tôi đã viết trên các tấm thẻ này. Nhưng dù sao, tôi cũng sẽ nói cho các bạn phần cốt yếu của điều
tôi muốn nói. Vậy vừa rồi tôi đã hỏi các bạn, có ai không thích cái đẹp không?
Không ai giơ tay.
Không ai có thể sống hoàn toàn thiếu cái đẹp. Đó là bản tính con người: yêu thích cái gì đẹp, thích nó, muốn nó.
Vậy nên
có rất nhiều loại cái đẹp khác nhau.
Bạn có thể nghĩ ra bao nhiêu loại cái đẹp? Những khuôn mặt đẹp, cái đó chúng ta biết rồi. Khi một đứa trẻ ra đời, chúng ta nhìn đứa trẻ và nói: "Ồ, đứa bé đẹp quá." Chúng ta có nói vậy không? Một đứa bé xinh đẹp.
Và chúng ta vui khi thấy đứa bé ấy. Khi thấy một bông hoa nở, chúng ta nói: "Ồ, tuyệt vời làm sao, bông hoa đẹp làm sao." Vậy nên mỗi khi thấy điều gì đẹp, chúng ta cảm thấy vui và hứng khởi, và điều đó làm chúng ta thật sự hạnh phúc. Chúng ta trân trọng hạnh phúc.
Có người nói: "Ai cũng cần cái đẹp cũng như cần bánh mì."
Nó quan trọng đến thế. Một số người ăn bánh mì, nhưng phần lớn người châu Á chúng ta ăn cơm. Nên tôi sẽ nói lại câu đó: ai cũng cần cái đẹp cũng như cần cơm.
Chúng ta không thể sống lâu mà không ăn, và cũng vậy, chúng ta không thể sống mà không kinh nghiệm cái đẹp.
Đôi khi chúng ta có thể đang sống ở một nơi rất bừa bộn, bẩn thỉu, xấu xí, nhưng khi nào có thể được chúng ta sẽ dời đi, sẽ đến một nơi khác sạch sẽ, ngăn nắp, gọn gàng và đẹp đẽ. Nếu có được chọn lựa, chúng ta luôn chọn cái đẹp.
Và cái đẹp là một chức năng của đời sống. Điều này rất quan trọng. Cái đẹp là một chức năng của đời sống.
Nghĩa là chúng ta phải làm điều gì đó đẹp. Chúng ta phải tạo ra cái đẹp.
Nên chúng ta làm cho mình trông đẹp đẽ. Ngay cả là một vị tu sĩ,
chúng ta không dùng chữ "Ồ, đó là một vị sư đẹp," nhưng chúng ta làm cho mình gọn gàng và sạch sẽ. Nên
tôi cố gắng hết sức để là một người sạch sẽ và gọn gàng
vì sạch sẽ và gọn gàng cũng hàm ý cái đẹp.
Vậy nên
đây là điều chúng ta làm mỗi ngày bằng nhiều cách khác nhau. Ở nhà, phần lớn các bạn có bàn thờ, như một tượng Phật, và các bạn làm cho bàn thờ trông sạch sẽ, gọn gàng và đẹp đẽ. Và các bạn thắp nến.
Một số người dùng
nến điện.
Thật ra là điện, nhưng trông như cây nến. Và một số người, khi nào có thể được, cắm những bông hoa đẹp vào bình đặt trước tượng Phật. Vì khi bạn đến ngồi trước bàn thờ,
bạn muốn bàn thờ được gọn gàng, sạch sẽ và đẹp đẽ để nó ảnh hưởng đến tâm bạn, rồi tâm bạn sẽ được truyền cảm hứng, và bạn cảm thấy hạnh phúc khi ngắm tượng Phật. Rồi bạn sẽ ngồi và nghĩ về những đức tính tốt đẹp, những phẩm chất cao thượng của Đức Phật, và bạn sẽ tụng kinh.
Ngay cả khi tụng kinh, bạn cũng cố gắng hết sức làm cho lời tụng ấy đẹp.
Vì cái đẹp làm chúng ta hạnh phúc và khỏe mạnh.
Nên đối với Đức Phật,
cái đẹp là nhu cầu của chúng ta. Chúng ta cần ăn. Và cũng vậy, chúng ta cần điều gì đẹp để nuôi dưỡng tâm mình. Thức ăn nuôi dưỡng thân, còn cái đẹp nuôi dưỡng tâm. Nên cái đẹp giống như thức ăn cho tâm.
Vậy cái đẹp là gì? Nếu có ai hỏi bạn câu hỏi: "Cái đẹp là gì?" Chúng ta dùng chữ cái đẹp suốt.
Tôi sẽ cho bạn vài giây để nghĩ về câu trả lời. Cái đẹp là gì?
Cái đẹp là kinh nghiệm mang lại cho ta cảm giác hoan hỷ
và cảm giác an bình cùng một lúc. Hoan hỷ và an bình trong cùng một khoảnh khắc, cùng một lúc. Nên khi bạn đến lễ Phật,
bạn cảm thấy hoan hỷ,
và bạn cũng cảm thấy an bình. Vừa rồi tôi quỳ xuống trước tượng Phật, và trong vài khoảnh khắc tôi quán chiếu về những phẩm chất của Đức Phật, phẩm chất từ ái của Đức Phật, lòng bi của Đức Phật, trí tuệ của Đức Phật, và tôi tri ân Đức Phật.
Nhờ có Ngài, con đã tìm được con đường tốt đẹp này. Và với lòng biết ơn, tôi đảnh lễ Đức Phật. Tôi cảm thấy hoan hỷ và an bình. Đó là điều gì đó đẹp đẽ.
Nên bất cứ điều gì mang lại cho bạn hoan hỷ và an bình cùng một lúc thì đều đẹp. Vậy cái đẹp là một kinh nghiệm.
Đó là điều bạn cảm nhận sâu trong tim mình. Hoan hỷ và an bình. Nên nếu điều gì làm bạn cảm thấy
nóng nảy, bừng cháy bên trong, thì điều đó không đẹp.
Có điều gì làm bạn cảm thấy nóng nảy, bừng cháy bên trong không?
Có nhiều thứ. Nên tôi sẽ không nói rằng điều gì làm tôi cảm thấy nóng nảy là đẹp.
Cái đẹp không chỉ cho ta cảm giác kỳ diệu, nó còn truyền cho ta cùng một lúc một sự phi thời gian, một sự nghỉ ngơi an tĩnh, đó là lý do chúng ta nói cái đẹp là vĩnh cửu.
Nên khi ta cảm nhận điều gì thật sự đẹp, ta quên đi quá khứ. Ta quên đi tương lai. Ta không nghĩ về quá khứ hay tương lai. Ta đang ở ngay đó. Tâm ta hoàn toàn thấm đẫm trong kinh nghiệm ấy. Nên khi bạn hoàn toàn thấm đẫm trong một kinh nghiệm, bạn đang ở trong trạng thái tâm phi thời gian.
Do đó, trong thiền cũng vậy, khi bạn thâm nhập sâu vào việc hành thiền, bạn cảm nhận được sự an lạc và niềm hỷ,
và thời gian không còn tồn tại đối với bạn nữa. Có lẽ một số người trong các bạn đã hành thiền lâu năm
đã từng trải nghiệm điều đó. Bạn ngồi thiền, và khi bạn thật sự thâm nhập sâu vào việc hành thiền, bạn cảm nhận được sự an lạc và niềm hỷ,
bạn không biết mình đã ngồi thiền bao lâu. Điều đó thỉnh thoảng cũng xảy ra với tôi. Tôi định ngồi thiền một giờ, nhưng tâm tôi thâm nhập sâu vào việc hành thiền đến nỗi
khi tôi trở lại, có thể nói như vậy, và tôi nhìn đồng hồ, ba giờ đã qua. Tôi còn không hay biết. Và một số người bạn của tôi
đã thâm nhập vào việc hành thiền suốt năm giờ. Họ không cử động, không đứng lên, không ăn, không uống, không làm gì khác. Họ chỉ ngồi rất tĩnh lặng và yên lắng và thâm nhập vào việc hành thiền. Họ đi vào một trạng thái tâm không còn thời gian. Vậy nên khi bạn thật sự trải nghiệm điều gì và thâm nhập vào trải nghiệm đó, bạn trở nên không còn thời gian.
Cái đẹp thì tĩnh lặng mà đồng thời cũng làm phấn khích. Nó làm tăng thêm cảm giác mình đang sống. Điều này rất quan trọng. Cảm giác đang sống. Những người bất hạnh và buồn khổ, những người trầm cảm, họ cảm thấy như đã chết. Họ không cảm thấy mình đang sống.
Nhưng những người cảm nhận niềm hỷ, những người cảm nhận sự an lạc, những người cảm nhận được điều gì đó, những người trải nghiệm điều gì đó tốt đẹp thì cảm thấy mình đang sống. Vậy nên đặc biệt trong việc hành thiền, khi bạn càng có chánh niệm hơn, bạn càng cảm thấy mình đang sống hơn. Vậy chánh niệm làm cho bạn cảm thấy mình đang sống.
Vậy bạn biết có một câu kệ, một gatha trong Dhammapada,
và tôi trích dẫn câu kệ này
phần lớn thời gian. Và câu mở đầu là: "Abhidhamma dham."
Abhidhamma dham nghĩa là không quên. Nó nghĩa là tỉnh giác. Nó nghĩa là chánh niệm. Chánh niệm là nhân của sự không chết,
của sự sống trọn vẹn. Hay nói cách khác, chánh niệm hay abhidhamma dham là nhân của nibbāna.
Và "abhidhamma dham macchuno padam." Sự quên mình là nhân của sự chết. Vậy khi bạn không có chánh niệm, khi bạn lạc trong suy nghĩ, khi bạn buồn ngủ, quên mình, thì bạn đã chết. Bạn không thật sự đang sống.
"Abhidhamma dham na miyandi." Những ai không quên mình thì không chết. Đây là điều rất khó hiểu.
"Ye pamatha yathā matā." Những ai quên mình thì như đã chết. Như đã chết. Họ không thật sự chết, nhưng họ như đã chết. Họ không thật sự đang sống. Họ không hoạt động trọn vẹn.
Vậy để cảm thấy mình đang sống, bạn phải thức tỉnh, bạn phải có chánh niệm. Và trạng thái tâm thức tỉnh và chánh niệm ấy tự nó đã là điều rất tốt đẹp. Chánh niệm thì đẹp. Sự quên mình, sự trì trệ thì rất xấu.
Vậy nên khi bạn nhìn mặt người ta, bạn sẽ cảm thấy có những người trông thật sự sống động và tỉnh thức. Bạn có thể thấy điều đó trong mắt họ, trên mặt họ. Họ đang sống. Và bạn sẽ thấy một số người khác
đang lạc lối. Họ không biết mình đang ở đâu. Họ không chú tâm vào điều gì cả. Họ trì trệ. Họ nửa sống nửa chết.
Vậy cảm thấy mình đang sống là điều rất quan trọng. Và nó thật sự dễ chịu. Cảm thấy mình đang sống thì thật sự dễ chịu.
Cái đẹp giản dị làm ta hoan hỷ. Có nhiều thứ rất đẹp, nhưng cái đẹp giản dị làm ta hoan hỷ. Xin cho một ví dụ, các bạn có thấy một khu vườn Nhật Bản chưa? Tôi tin phần lớn các bạn đã thấy một khu vườn Nhật Bản hoặc đã từng vào một khu vườn Nhật Bản, hoặc ít nhất đã thấy khu vườn Nhật Bản trong hình.
Khu vườn Nhật Bản trông rất giản dị. Họ cố làm cho nó trông rất giản dị. Làm được điều đó không dễ.
Vậy cái đẹp giản dị làm ta hoan hỷ. Nếu điều gì trở nên quá phức tạp, nó gây ra sự dao động.
Vậy sự giản dị làm tâm trở nên tĩnh lặng, an tịnh và bình an. Do đó, để sống một đời sống tốt đẹp, chúng ta phải làm cho đời sống mình càng giản dị càng tốt. Và Đức Phật đã dạy điều đó một cách cụ thể cho các vị tỳ khưu là hãy sống một đời sống rất giản dị.
Vậy hãy làm cho nhà bạn rất giản dị và xinh đẹp, và nó sẽ rất bình an. Nếu bạn trang trí nhà quá nhiều, nó làm tâm bạn mệt mỏi. Vậy cái đẹp giản dị làm ta hoan hỷ.
Sự tĩnh lặng, sự hài hòa và trật tự làm dịu tâm. Làm dịu nghĩa là làm cho tâm bạn được thoải mái. Vậy sự tĩnh lặng.
Sự tĩnh lặng là một loại bình an và yên lắng của tâm. Vậy hãy làm cho môi trường quanh bạn giản dị, xinh đẹp và tĩnh lặng. Hãy làm cho tâm bạn giản dị, xinh đẹp và tĩnh lặng.
Và sự hài hòa. Hài hòa nghĩa là không có xung đột. Vậy điều này khả thi
phần lớn với những người hành thiền.
Khi bạn hành thiền, bạn phát triển
sự tĩnh lặng, bình an, chánh niệm, định và trí tuệ. Và khi bạn phát triển những phẩm chất đó, tự nhiên bạn thích những nơi giản dị, bạn thích thức ăn giản dị, bạn cũng thích tâm giản dị nữa.
Và cả trật tự nữa. Nếu bạn không hành thiền, bạn sẽ nghĩ về bao nhiêu chuyện suốt cả ngày. Những ý tưởng xung đột, những mong muốn xung đột, những ham muốn xung đột. Và không phải mọi ham muốn đều có thể được thỏa mãn.
Và bạn sẽ rất mệt mỏi. Cuối ngày, vào buổi chiều, bạn sẽ kiệt sức. Nhưng nếu bạn hành thiền, nếu bạn thực hành chánh niệm suốt cả ngày, tâm bạn sẽ phần lớn tĩnh lặng, bình an và an tịnh, và nó sẽ làm dịu tâm và thân bạn.
Cái gì đẹp thì cũng thiện. Và cái gì thiện thì cũng đẹp. Vậy khi dùng chữ đẹp, tôi không có ý nói
điều gì mà bạn chỉ có thể thấy bằng mắt. Ý niệm về cái đẹp này đi xa hơn những gì bạn có thể thấy, đặc biệt là
cái đẹp tâm linh.
Khi tôi dùng chữ cái đẹp, tôi dùng cho mọi loại cái đẹp. Những thứ bạn có thể thấy, những thứ bạn có thể nghe, cả những thứ bạn có thể ngửi, những thứ bạn có thể chạm, và cả những thứ bạn có thể suy nghĩ. Có những ý nghĩ đẹp và cũng có những ý nghĩ xấu. Có những tâm đẹp và cũng có những tâm xấu. Ồ, tâm đẹp.
Tôi nghĩ có một bộ phim, Beautiful Mind.
Có ai
biết bộ phim đó, Beautiful Mind không? Nó nói về
một nhà toán học. Tên ông ấy là... Có ai biết tên ông ấy không? John Nash. Đúng rồi. Beautiful Mind (Một Tâm Hồn Đẹp).
Tôi thích bộ phim đó.
Và quý vị sẽ ngạc nhiên là tôi đã xem bộ phim đó. Tôi xem vì tôi biết về John Nash, và tôi rất thích ông ấy. Và tôi thích tựa phim, Beautiful Mind. Tôi thích cái tựa đó vì... Tại sao tôi thích cái tựa đó?
Bởi vì tôi muốn có một tâm hồn đẹp.
Khi còn trẻ, tôi đọc rất nhiều sách, như phần lớn bạn bè tôi đều biết. Cho đến bây giờ, tôi vẫn đọc rất nhiều sách. Mỗi lần tôi đến Singapore,
tôi mua một thùng lớn đầy sách.
Tôi đọc đủ thứ chủ đề, nhưng phần lớn tôi đọc về các đề tài tâm linh, các chủ đề tâm linh, các chủ đề tôn giáo. Nhưng tôi cũng đọc triết học, đọc tâm lý học, đọc thơ. Tôi còn đọc cả thơ tình.
Tôi thật sự muốn biết người ta cảm nhận thế nào về tình yêu. Tình yêu thật sự. Không phải dục vọng. Tình yêu thật sự.
Nên gần đây, tôi sưu tập càng nhiều càng tốt những bài thơ, những câu nói và những cuốn sách về cái đẹp và tình yêu.
Vậy nên từ khi còn rất nhỏ, tôi đã đọc một bài thơ, và tôi sẽ đọc
vài dòng trong bài thơ đó. Và một số quý vị biết bài thơ này. Tôi tin là vậy.
"Một điều đẹp đẽ là niềm vui mãi mãi."
Có ai từng nghe hay đọc bài thơ đó chưa? Ồ, rất nhiều quý vị đang gật đầu, có. Một số thì không, có. Điều đó cũng rất tự nhiên. Một số người chưa từng nghe hay đọc về nó. "Một điều đẹp đẽ là niềm vui mãi mãi." Tôi đọc câu này khi mới ở tuổi thiếu niên.
Tôi còn quá nhỏ để hiểu ý nghĩa của bài thơ này.
Nhưng tôi rất thích câu đó. "Một điều đẹp đẽ là niềm vui mãi mãi." Thật đẹp. Nghe thật đẹp. Nhưng rất nhiều câu hỏi nảy lên trong tâm tôi sau khi đọc câu đó. Làm sao một điều đẹp đẽ
có thể mang lại niềm vui mãi mãi? Bởi vì chữ mãi mãi quá lớn. Một điều đẹp đẽ làm quý vị hạnh phúc vài giờ, vài ngày, rồi nó qua đi.
Và khi nó qua đi, điều gì xảy ra? Quý vị cảm thấy buồn.
Một người đẹp yêu quý vị vài ngày, hay vài tháng, hay vài năm, rồi
người ấy đổi ý. Và điều gì xảy ra với quý vị? Quý vị cảm thấy bất hạnh và buồn. Nên tôi nghĩ, làm sao một điều đẹp đẽ
có thể là niềm vui mãi mãi? Mãi mãi là một chữ mà quý vị không thể áp dụng vào đâu được.
Nhưng khi tôi thực hành Dhamma càng nhiều, tôi tìm thấy cái đẹp ở bên trong. Tâm trở nên tĩnh lặng và an bình. Và tự nhiên, khi tâm trở nên tĩnh lặng, an bình và trong sạch, nó trở nên thương yêu và từ bi. Và tôi thấy rằng, ồ, cái này đẹp thật.
Tôi không thấy đó là tâm của tôi. Không. Đó không phải là tôi. Không phải attā. Không phải cái ngã. Đó là bản chất của tâm. Nên khi tôi thực hành thiền và thấy tâm mình trở nên tĩnh lặng, an bình, thương yêu và từ bi, tôi cảm thấy một niềm vui vô cùng lớn.
Và cùng lúc đó, tôi cảm thấy lòng biết ơn vô cùng lớn đối với Đức Phật.
Và điều đó cũng mang lại cho tôi niềm vui.
Rồi tôi nghĩ, đây chính là loại cái đẹp
mà là niềm vui mãi mãi. Tôi có thể sống với điều này mãi mãi và không bao giờ cảm thấy buồn.
Và
bất cứ lúc nào tôi ngồi xuống và thiền, tôi lại có thể cảm nhận được nó.
Và tôi hy vọng tôi sẽ chết như vậy, cảm nhận sự an bình và niềm vui đó, cảm nhận lòng biết ơn đó, và chết một cách rất an bình. Nên tôi tin rằng cái đẹp này là niềm vui mãi mãi.
Và một dòng nữa là, sự đáng yêu của nó ngày càng tăng lên.
Quý vị học Dhamma, quý vị thực hành Dhamma. Càng thực hành, trí tuệ của quý vị càng phát triển sâu hơn và sâu hơn. Thiền của quý vị càng phát triển sâu hơn. Sati trở nên mạnh hơn và trong sạch hơn. Samādhi cũng trở nên mạnh hơn và sâu hơn. Và paññā phát triển càng nhiều. Phiền não trở nên yếu dần và yếu dần.
Nên quý vị cảm thấy nhẹ nhàng hơn trong tâm, bởi vì phiền não, tức là tham, sân, ngã mạn, đố kỵ, ganh tỵ, nghi, và tất cả những thứ đó, nó làm cho quý vị cảm thấy rất nặng nề. Rất nặng. Nhưng khi chúng không có mặt, khi tâm quý vị có chánh niệm, khi có định, khi có trí tuệ, khi có mettā và lòng từ bi, khi tâm quý vị vượt lên trên ngã mạn, đố kỵ và ganh tỵ, thì có sự nhẹ nhàng của tâm.
Quý vị cảm thấy rất nhẹ nhàng. Đời sống không còn là một gánh nặng nữa. Phần lớn người ta nói rằng đời sống nặng nề quá, là một gánh nặng lớn quá. Nhưng tôi sẽ nói rằng phiền não mới nặng. Gánh nặng rất lớn. Không có phiền não, đời sống không tệ đến thế. Đời sống không tệ đến thế. Nên sự đáng yêu của nó ngày càng tăng lên.
Càng thực hành Dhamma, nó càng trở nên đẹp hơn. Nó càng trở nên đáng yêu
hơn. Nó sẽ không bao giờ tan biến thành hư không. Không, nó sẽ không bao giờ tan biến thành hư không. Nó sẽ không mất đi. Nó sẽ không bỏ rơi quý vị. Nó sẽ ở với quý vị. Chừng nào quý vị còn thực hành, chừng nào quý vị còn phát triển trí tuệ, nó sẽ ở với quý vị.
Nên cái mà quý vị thật sự có là cái quý vị có trong tâm mình. Bất cứ điều gì bên ngoài, một ngày nào đó quý vị sẽ mất nó. Bất cứ điều gì. Dù quý vị bảo vệ nó tốt đến đâu, quý vị sẽ rời nó hoặc nó sẽ rời quý vị.
Nhưng cái gì ở trong tâm quý vị sẽ ở với quý vị đến tận cuối vòng luân hồi.
Nó sẽ luôn ở với quý vị. Nên nó sẽ không bao giờ tan biến thành hư không. Nó sẽ không bao giờ trở nên vô nghĩa. Nó càng trở nên ý nghĩa hơn. Nó càng trở nên nuôi dưỡng hơn. Nó càng trở nên đáng yêu hơn.
Nhưng nó vẫn sẽ giữ một mái lá, tĩnh lặng cho chúng ta. Bower, B-O-W-E-R, bower.
Tôi nghĩ phần lớn quý vị hiểu nó nghĩa là gì. Bower nghĩa là một cây có bóng mát với những cành lá
dài và rủ xuống, nên khi bạn đi vào dưới tán cây, bạn ở trong một nơi rất mát mẻ, râm bóng.
Nhưng nó vẫn giữ một mái che, yên tĩnh cho chúng ta. Bất cứ khi nào bạn cảm thấy mệt, bất cứ khi nào bạn cảm thấy nóng, hãy đến đó. Sự mệt mỏi của bạn sẽ tan biến.
Bạn cảm thấy mát mẻ và an bình. Dhamma cũng giống như mái che ấy. Nó giống như một cây có bóng mát. Bạn đi ra ngoài làm nhiều việc và bạn cảm thấy rất mệt và nóng, bạn đi vào dưới tán cây ấy. Bạn đi vào sự bảo hộ của Dhamma. Bạn hành thiền và bạn trở nên rất tĩnh lặng, an bình và mát mẻ.
Và ngủ, đầy những giấc mơ ngọt ngào. Vậy khi tâm bạn dao động và bạn ngủ, bạn thường mơ thấy gì?
Những cơn mộng dữ.
Phần lớn mọi người thức giấc với những cơn mộng dữ và họ vã mồ hôi. Tim họ đập rất mạnh. Họ không ngủ lại được. Những giấc mơ xấu. Những giấc mơ kinh hoàng. Bởi vì trong giấc mơ, trải nghiệm khủng khiếp ấy dường như rất thật. Nên khi bạn thức giấc, bạn nói: "Ồ, may quá, chỉ là một giấc mơ."
Rất nhiều người có mộng dữ. Nhưng nếu bạn hành thiền trước khi đi ngủ, làm cho tâm bạn tĩnh lặng, an bình và thanh tịnh, và trước khi ngủ, bạn cũng thực hành mettā. Gửi mettā đến tất cả những người bạn biết và tất cả những người bạn không biết. Và tha thứ cho mọi người về mọi chuyện.
Tâm bạn trở nên thư giãn, tĩnh lặng và an bình, và bạn ngủ ngon. Và bạn có thể mơ những giấc mơ ngọt ngào, hoặc bạn có thể không mơ gì cả. Nên trong Mettā Sutta, Đức Phật dạy: "Những ai thực hành mettā,
sukhaṃ supati,
họ ngủ ngon. Họ ngủ một cách an lạc."
Sukhaṃ supati, pāpaṃ kiñci na passati. Và trong khi ngủ, họ không thấy điều gì xấu. Nghĩa là họ không mơ những giấc mơ xấu.
Vậy đây là cái đẹp. Dhamma là cái đẹp. Nếu bạn sống và thực hành Dhamma cả ngày cho đến khi bạn ngủ,
thì ngay cả khi bạn đang ngủ, nó vẫn tác động đến bạn. Bạn sẽ có một giấc ngủ rất an bình, sâu và ngon. Và khi bạn thức giấc, bạn cảm thấy tươi mới. Bạn cảm thấy tràn đầy năng lượng. Bạn cảm thấy đã được nghỉ ngơi.
Và sức khỏe. Dhamma làm cho bạn khỏe mạnh, chắc chắn vậy. Nhất định vậy. Cả thân và tâm. Và hơn nữa là về tâm. Ngay cả những người thực hành Dhamma đôi khi cũng bị bệnh, nhưng về tâm, họ không bệnh.
Khỏe mạnh về tâm thì quan trọng hơn. Nên những ai thực hành Dhamma và phát triển tất cả những phẩm chất tốt đẹp của tâm
đều khỏe mạnh về tâm.
Thương yêu, từ bi, và họ
giữ giới. Họ không làm hại ai. Họ không trộm cắp. Họ không gây kinh hoàng cho ai. Họ không ngoại tình. Họ không dùng các chất gây say. Nên họ sống một đời sống thanh tịnh. Vậy khi bạn sống một đời sống thanh tịnh, bạn cảm thấy hạnh phúc về chính mình.
Và trạng thái tâm ấy là một cái tâm khỏe mạnh.
Và một phần nữa là, và hơi thở tĩnh lặng.
Khi bạn nghĩ về điều gì làm bạn tức giận, hơi thở bạn trở nên rất nặng và nhanh. Thở nặng. Thở nhanh. Và tim bạn đập quá nhiều. Bình thường, tim chúng ta đập
khoảng 70 nhịp một phút. Nhưng khi bạn tức giận,
nó sẽ vượt quá 100. Vậy khi tâm bạn tĩnh lặng và an bình, khi bạn sống Dhamma, khi bạn thực hành Dhamma, nó làm cho hơi thở bạn
chậm lại. Thở chậm. Thở an bình. Và tim bạn sẽ không đập quá nhanh. Nên
tác giả là John Keats. Đây không phải toàn bài thơ. Đây chỉ là một phần của bài thơ. Toàn bài thơ rất dài. Tôi không có thời gian. Nhưng tôi
muốn nói cho các bạn biết tác giả, John Keats. Tôi không biết John Keats thật sự muốn nói gì. Nhưng đây là cách tôi hiểu. Và tôi nghĩ tôi có quyền hiểu bài thơ này theo cách riêng của mình. Bởi vì tôi đọc thấy Dhamma trong thơ của ông. Trong bài thơ của ông. Mỗi chữ đều là Dhamma.
Nên tôi thấy Dhamma là điều đẹp đẽ nhất mà chúng ta có thể có trong đời. Vì vậy, tôi tri ân Đức Phật đã cho chúng ta điều đẹp đẽ nhất. Và chính Đức Phật cũng rất đẹp. Ý tôi là, Ngài đã từng như vậy. Nhưng trong tâm tôi, Ngài vẫn còn sống.
Bất cứ khi nào tôi nghĩ về Đức Phật, tôi cảm thấy như Ngài vẫn còn đó.
Ngài vẫn còn sống.
Và John Keats nói: "Cái đẹp là chân lý. Chân lý là cái đẹp."
Đó là tất cả những gì bạn biết trên trái đất này và tất cả những gì bạn cần biết. Và tôi lại hiểu điều này là Dhamma. Cái đẹp là chân lý. Chân lý là Dhamma. Dhamma là chân lý. Bốn chân lý cao quý. Các bạn biết điều đó. Bốn chân lý cao quý. Bởi vì đây là chân lý, nên nó đẹp.
Chân lý là cái đẹp. Và cái đối nghịch của chân lý là gì? Là dối trá hay lừa gạt. Dối trá hay lừa gạt, chúng xấu xí, đáng ghét.
Nên chân lý là cái đẹp. Cái đẹp là chân lý.
Điều đó đẹp biết bao.
Nên tôi rất tri ân John Keats đã viết những câu đơn giản này. Và nó truyền cảm hứng cho tôi rất nhiều và làm tôi cảm thấy rất hạnh phúc.
Và John Keats cũng nói: "Tôi không bao giờ có thể cảm thấy chắc chắn về bất cứ chân lý nào, ngoại trừ từ một sự nhận thức rõ ràng về cái đẹp của nó."
Chỉ khi tôi thấy cái đẹp trong điều gì đó, thì tôi mới có thể thấy rằng đây là chân lý. Bởi vì chân lý là đẹp.
Và trước khi tôi thấy chân lý, tôi nghĩ, trước tiên tôi thấy cái đẹp của nó.
Chúng ta có thể trải nghiệm cái đẹp dễ dàng hơn là trải nghiệm chân lý. Nên khi lần đầu tôi đọc lời dạy của Đức Phật, tôi không hiểu hết mọi điều vì nó quá sâu. Tôi còn rất nhỏ. Tôi chỉ mới mười mấy tuổi. Nhưng bất cứ khi nào tôi đọc lời dạy của Đức Phật, tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì nó thật đẹp và đơn giản.
Nó có vẻ đơn giản. Nên khi tôi còn nhỏ hơn, bất cứ khi nào tôi cảm thấy không vui, tôi sẽ đọc Anattalakkhaṇa Sutta.
Mỗi khi tôi cảm thấy buồn hay không vui hay bực bội, tôi sẽ lấy quyển Anatta Lakkhana Sutra ra đọc và tôi sẽ thấy rằng mọi thứ không xảy ra theo cách tôi muốn chúng xảy ra. Chúng có cách riêng của chúng. Tôi không thể nói: "Hãy như thế này hay hãy như thế kia." Đặc biệt là người khác. Tôi không thể nói: "Hãy xử sự như thế này hay hãy xử sự như thế kia."
Họ sẽ làm bất cứ điều gì họ thích. Tôi không có quyền kiểm soát. Ngay cả thân này của tôi, tôi cũng không thật sự kiểm soát được. Cho nên mỗi khi tôi cảm thấy không vui, tôi sẽ đọc Anatta Lakkhana Sutra. Và sau khi đọc và suy ngẫm về nó một lát, tôi cảm thấy an tĩnh và bình yên. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đang thật sự hành thiền. Tôi chỉ đang suy nghĩ về nó.
Vậy nên chỉ suy nghĩ về anattā thôi cũng làm tôi cảm thấy an tĩnh và bình yên. Làm tôi cảm thấy, làm tôi buông. Buông nó ra. Tôi sẽ làm những gì tôi có thể làm. Phần còn lại
không nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Tôi sẽ làm hết sức mình. Còn phần còn lại thì tự nó lo lấy.
Và về
con người, đây là một nhà thơ khác,
Khalil Gibran. Tôi không biết các bạn có từng nghe về ông ấy chưa. Có lẽ một số người thích thơ đã đọc rồi. Tôi có một tập thơ của ông ấy, Khalil Gibran. Ông ấy nói rằng cái đẹp không nằm ở khuôn mặt. Cái đẹp là ánh sáng trong trái tim. Nó không nằm ở khuôn mặt.
Và điều này là thật. Tôi đã gặp một số người Mỹ gốc Phi da đen ở Mỹ. Họ da đen. Nhưng
họ rất tử tế. Vì vậy, họ rất đáng thương yêu.
Rất đáng thương yêu. Rất đẹp. Vậy nên cái đẹp không nằm ở khuôn mặt. Cái đẹp là ánh sáng trong trái tim. Cho nên nếu bạn muốn đẹp,
hãy phát triển ánh sáng đó trong trái tim. Rồi dù bạn có già đến đâu, bạn vẫn sẽ đẹp. Tôi biết nhiều người lớn tuổi. Và tôi cũng đang già đi. Vì vậy, tôi ngày càng quan tâm đến những người lớn tuổi. Tôi quan sát họ rất kỹ. Họ đã già. Họ đang sống cuộc đời của họ như thế nào?
Họ làm gì? Họ suy nghĩ gì? Họ cảm nhận gì?
Và tôi đã thấy nhiều người lớn tuổi rất thương yêu, rất tử tế, rất chấp nhận, rất bao dung, đến nỗi khuôn mặt họ toả sáng.
Bạn có thể thấy ánh sáng của mettā của họ. Bạn có thể thấy sự nhẹ nhàng trong trái tim họ hiện trên khuôn mặt. Và tôi có thể quan sát họ rất lâu với sự thích thú sâu xa và niềm vui. Và tôi nói: "Tôi muốn được như họ." Và tôi đã gặp nhiều vị thầy lớn tuổi, nhiều vị đại sư lớn tuổi.
Và một số các bạn cũng đã gặp những vị thầy lớn tuổi, những vị sư lớn tuổi, những vị Sayadaw lớn tuổi.
Một số vị thường xuyên đến Singapore. Các vị ấy rất tử tế, rất thương yêu, rất trí tuệ.
Vì vậy, khi bạn nhìn khuôn mặt các vị ấy, bạn cảm thấy hạnh phúc. Bạn cảm thấy niềm vui.
Và đây là một câu trích khác. Tôi vẫn hay thu góp tất cả những câu này. Nên tôi chia sẻ với các bạn.
"Những lý tưởng đã soi sáng con đường tôi hết lần này đến lần khác
đã cho tôi
lòng can đảm mới để đối diện cuộc đời một cách vui vẻ." Hãy suy ngẫm cẩn thận từng chữ. "Lòng can đảm mới để đối diện cuộc đời." Bạn cần can đảm để đối diện cuộc đời. Bạn đồng ý không? Vâng. Các bạn đang gật đầu.
Tôi cũng đồng ý. Bạn cần rất nhiều can đảm để đối diện cuộc đời. Có quá nhiều khó khăn và thất vọng
trong cuộc đời chúng ta. Cho nên để đối diện tất cả những khó khăn, những kinh nghiệm đau đớn và những thất vọng đó, chúng ta cần rất nhiều can đảm.
Cho nên
can đảm để đối diện cuộc đời một cách vui vẻ. Can đảm để đối diện cuộc đời một cách vui vẻ không dễ. Tôi biết điều đó.
Đối diện cuộc đời một cách vui vẻ không dễ. Khi mọi việc suôn sẻ, bạn hạnh phúc. Bạn ở trong an lạc. Bạn cảm thấy như mình đang ở thiên giới. Khi có điều gì đó không ổn, bạn cảm thấy như mình đang ở địa ngục. Làm sao bạn giữ được tâm vui vẻ khi có điều gì đó không ổn trong cuộc đời bạn? Cần rất nhiều trí tuệ và can đảm.
Bạn cần điều đó.
Và tôi sẽ đọc lại. "Những lý tưởng đã soi sáng con đường tôi hết lần này đến lần khác, đã cho tôi lòng can đảm mới để đối diện cuộc đời một cách vui vẻ, đó là." Vậy "đó là" nghĩa là những lý tưởng ấy.
Lòng tử tế, cái đẹp và chân lý.
Nếu bạn có lòng tử tế, cái đẹp và chân lý, bạn sẽ có lòng can đảm đó để đối diện cuộc đời một cách vui vẻ.
Vậy nên chúng ta cần phát triển lòng tử tế, cái đẹp và chân lý. Bằng cách thực hành lời dạy của Đức Phật, chúng ta có thể phát triển lòng tử tế, có thể phát triển cái đẹp, và có thể phát triển chân lý. Chân lý nghĩa là trí tuệ.
Cho nên thật sự thực hành lời dạy của Đức Phật đã giúp tôi đối diện tất cả những khó khăn trong cuộc đời tôi. Trong cuộc đời tôi vẫn còn nhiều khó khăn. Chỉ vì tôi là một vị sư, đừng nghĩ rằng tôi không có khó khăn. Tôi đang sống trong thế giới con người, tiếp xúc với con người.
Một số người rất tử tế. Một số người rất tàn nhẫn.
Tôi cảm nhận rất nhiều mất mát, hết lần này đến lần khác. Tôi đã nhiều lần cảm nhận những mất mát lớn trong cuộc đời mình, hết lần này đến lần khác. Và mỗi lần cảm nhận mất mát, tôi cảm thấy rất chán chường, và thậm chí có lúc tôi nghĩ: "Chết còn tốt hơn sống. Sống thêm nữa thì có nghĩa gì?"
Nhưng mỗi lần tôi đọc Dhamma và nó nhắc nhở tôi, rồi tôi hành thiền. Và nó cho tôi sức mạnh, lòng can đảm để đi qua tất cả những điều đó. Rồi tôi tự nói với mình: "Chuyện này sẽ qua.
Tôi sẽ học được điều gì đó và tôi sẽ mạnh mẽ hơn." Rồi tôi đọc một triết gia khác nói rằng: "Điều xấu không giết được tôi thì làm tôi mạnh hơn." Ồ, tôi vẫn còn sống. Tôi vẫn còn có thể làm được nhiều điều.
Có sao đâu? Mất mát thì có sao đâu? Tôi vẫn còn sống.
Tôi vẫn còn có thể thực hành Dhamma.
Cho nên tôi có thể từ bỏ mọi thứ. Nếu tôi vẫn còn có thể thực hành Dhamma, thì cuộc đời vẫn còn đáng sống.
Một câu ngạn ngữ khác. Đây là một câu ngạn ngữ Pháp. À, xin lỗi. Tôi muốn tôn vinh người đã nói câu đó. Không ai đoán được đâu. Tôi biết vậy. Albert Einstein đã nói câu đó. Nhà khoa học, nhà vật lý vĩ đại,
đã nói như vậy. Các bạn thấy đó, ông không chỉ là một nhà vật lý. Ông là một người có đời sống tâm linh rất cao.
Và một điểm nữa. "Sắc đẹp mà không có đức hạnh thì như hoa không có hương."
Vậy nên ngày nay, người ta
tiêu nhiều tiền và nhiều thời gian để làm cho mình đẹp ở bên ngoài.
Cho nên nó giống như bông hoa không có hương.
Vậy nếu bạn muốn thật sự đẹp, bạn phải phát triển cái tâm của mình, những đức tính tốt của mình. Tâm từ, tâm bi, và giữ giới. Hành thiền.
Đối xử với người khác một cách tử tế, chân thật và công bằng.
Sắc đẹp chẳng có giá trị gì nếu không được nâng đỡ bởi phẩm chất tốt. Sắc đẹp chẳng có giá trị. Nó không đáng gì cả nếu không được nâng đỡ bởi tính cách tốt. Vậy nếu bạn muốn kết bạn với một người, hãy tìm hiểu về tính cách của người đó.
Người đó dù có đẹp đến đâu, nếu tính cách của người ấy không tốt,
thì đừng làm bạn. Nhưng cũng đừng làm kẻ thù. Vì Đức Phật dạy: "Asevanacha bala nam." Đừng giao du với người ngu si vì họ sẽ gây cho bạn rất nhiều rắc rối. Không có hồi kết. Không có hồi kết. Hết rắc rối này lại đến rắc rối khác.
Với mỗi lựa chọn mỗi ngày, bạn đang tạo nên một tác phẩm nghệ thuật độc nhất. Đó là gì?
Với mỗi lựa chọn mỗi ngày, bạn đang tạo nên một tác phẩm nghệ thuật độc nhất. Tác phẩm nghệ thuật đó là gì?
Chính là cuộc đời bạn. Với mỗi lựa chọn, bạn đang tạo nên cuộc đời mình mỗi ngày. Vậy cuộc đời bạn là tác phẩm nghệ thuật của bạn. Cuộc đời bạn phải trở thành tác phẩm kiệt xuất của bạn. Vậy hãy làm cho cuộc đời mình đẹp. Vậy bắt đầu từ đâu? Bạn học Dhamma.
Và bạn thực hành Dhamma. Giữ năm giới. Hành thiền. Và có chánh niệm ở mọi nơi, bất cứ nơi nào. Bất kể bạn đang làm gì.
Và với chánh niệm, bạn sẽ làm điều đúng. Vì khi bạn có chánh niệm, khi bạn tỉnh giác, thì có trí tuệ. Bạn sẽ chọn lựa đúng. Vậy "với mỗi lựa chọn" nghĩa là có khi ta chọn đúng, có khi ta chọn sai. Và tùy vào loại lựa chọn bạn làm, bạn tạo nên cuộc đời mình.
Vậy bạn phải tự hỏi mình trong từng khoảnh khắc, mỗi khi phải chọn lựa: "Tôi có đang chọn lựa đúng không?" Vì điều đó sẽ
làm cho cuộc đời tôi
thành tác phẩm nghệ thuật độc nhất. Vậy chúng ta phải học sống cuộc đời mình một cách tốt đẹp. Một cuộc đời đẹp. Không chỉ một cái tâm đẹp, mà là một cuộc đời đẹp. Đó là điều tôi muốn làm. Tôi muốn sống cuộc đời mình một cách tốt đẹp.
Nên lúc nào tôi cũng nghĩ về điều đó. Làm sao tôi có thể làm cho cuộc đời mình đẹp?
Một cuộc sống đơn giản. Một cuộc sống có đức hạnh. Trưởng thành trong Dhamma.
Học Dhamma, thực hành Dhamma, phát triển trí tuệ, phát triển tâm từ và tâm bi, phát triển sự tha thứ và chấp nhận. Bằng cách đó chúng ta có thể làm cho cuộc đời mình đẹp. Có thể bạn đã gặp một số người đang sống cuộc đời họ rất đẹp. Tôi đã gặp một vài người.
Và đây là một câu nói khác rất đẹp. Nó đẹp lắm.
"Mong cho thế giới của bạn luôn đẹp như bạn làm cho nó đẹp cho người khác."
Đó là một lời cầu nguyện.
Đó là một lời chúc cho người khác. Bạn có bao giờ nghe lời chúc này chưa? Khi tôi đọc câu đó, tôi cảm thấy rất hạnh phúc.
"Mong cho thế giới của bạn luôn đẹp như bạn làm cho nó đẹp cho người khác." Vậy nếu bạn muốn thế giới của mình đẹp, bạn sẽ làm gì? Bạn làm cho nó đẹp cho người khác. Ồ, thật là tuyệt vời. Vậy nếu mỗi người chúng ta cố gắng hết sức làm cho thế giới đẹp cho người khác, thì thế giới của chúng ta cũng sẽ tự động đẹp.
Vậy đừng làm điều gì khiến thế giới của người khác trở nên xấu xí,
bẩn thỉu. Đừng làm hư hoại thế giới của người khác. Đừng làm hư hoại cuộc đời của người khác. Vì nếu bạn làm cho người khác bẩn, bạn làm cho chính mình bẩn. Nếu bạn làm cho người khác xấu xí, bạn làm cho chính mình xấu xí. Nếu bạn làm cho người khác
tức giận,
thì bạn cũng sẽ tức giận. Không có cách nào bạn tránh được điều đó.
Nó giống như nhặt lên
một cục than đang cháy đỏ và ném vào người khác. Trước khi bạn ném nó và trúng người khác, bạn đã tự làm mình bị cháy.
Ngay khoảnh khắc chúng ta biết trân trọng cái đẹp, chúng ta trở nên lớn hơn con người trước đó của mình. Tôi hiểu câu này theo cách riêng của tôi.
Khi tôi còn trẻ,
tôi đọc nhiều sách triết học, kể cả sách triết học duy vật.
Vào thời đó, vào
cuối những năm 50 và đầu những năm 60,
chủ nghĩa duy vật rất phổ biến.
Người ta gọi nó bằng một tên khác là gì?
Chủ nghĩa cộng sản.
Nghe rất hay vì "commune" là một điều tốt. Community, commune, communist. Nghe rất hay. Vậy là tôi đọc những cuốn sách đó.
Nhưng họ không chỉ nói về việc sống hòa hợp trong một công xã.
Trong những cuốn sách đó có rất nhiều tà kiến. Thế nên tôi bắt đầu tin rằng không có đời trước, không có đời sau. Đây là cuộc sống duy nhất. Vậy thì muốn làm gì cũng được.
Bạn có thể làm gì cũng thoát được, chỉ cần coi chừng cảnh sát.
Tôi không làm điều gì thật sự xấu, bởi vì
tôi chưa bao giờ muốn làm hại người khác. Tôi chưa bao giờ muốn lợi dụng người khác. Tôi muốn làm một người rất thân thiện. Tôi có rất nhiều bạn từ khi còn rất nhỏ. Theo nghĩa đó, tôi luôn luôn rất may mắn, vì tôi chưa hề mắc sai lầm nào nghiêm trọng trong đời.
Nhưng dù sao thì,
sau này tôi học Dhamma.
Tôi vẫn còn rất nhiều nghi ngờ, không biết điều này có thật hay không. Nhưng dần dần, khi tôi học Dhamma ngày càng nhiều và bắt đầu thực hành thiền,
tôi bắt đầu hiểu
bản chất của Phật là gì, Phật nghĩa là gì. Và càng học về Đức Phật,
tôi lại càng muốn được giống như Ngài, nói theo cách đó.
Bởi vì Dhamma quá đẹp, và Đức Phật
xin thứ lỗi cho tôi lại dùng chữ "đẹp" khi nói về Đức Phật. Bởi vì Đức Phật, hay việc hiểu được bản chất của Đức Phật, cũng đẹp đến mức nó nâng tâm tôi lên, nâng trái tim tôi lên. Tôi muốn trở thành một con người tốt hơn. Tôi muốn làm điều gì tốt hơn và tốt hơn nữa. Không chỉ là điều gì tốt, mà là tốt hơn và tốt hơn nữa.
Thế nên tôi học Dhamma và thực hành Dhamma, dành nhiều thời gian hơn để hành thiền. Ngay cả khi đang học ngành kỹ thuật ở đại học, tôi vẫn hành thiền mỗi ngày. Dù bận thế nào, tôi vẫn hành thiền mỗi ngày.
Có khi tôi học cả ngày, rồi học tới khuya, rất mệt. Ngay trước khi ngủ, tôi hành thiền rồi ngủ. Và có khi giữa những lúc học, tôi học một giờ rồi nghỉ 10 phút. Trong 10 phút đó, tôi hành thiền. Bởi vì thiền là nghỉ ngơi, khi bạn hành thiền, bạn cảm thấy được nạp lại năng lượng.
Tâm bạn được nghỉ ngơi. Bạn cảm thấy nhiều năng lượng hơn. Rồi bạn trở lại học. Bạn học tốt hơn. Bạn hấp thu nhiều hơn. Bạn nhớ nhiều hơn. Bạn suy nghĩ sáng tạo hơn.
Vậy nên từ khi còn nhỏ, tôi
hành thiền bất cứ khi nào có thể, ở bất cứ đâu có thể, bất kể tôi đang làm gì.
Và theo cách đó, vì tôi cảm nhận được vẻ đẹp của Dhamma,
tôi đã trở nên nhiều hơn con người trước đây của mình.
Vậy là bạn trở thành một người tốt hơn. Cái đẹp giúp bạn trở thành người tốt hơn. Cái xấu làm bạn trở nên tệ hơn.
Vì vậy, hôm nay, hãy tìm những cách để thấy thế giới của mình khác đi. Hãy để đôi mắt bạn uống lấy vẻ đẹp đang bao quanh bạn.
Hãy tìm một điều gì đẹp mỗi ngày. Ngay khi vừa thức dậy, hãy hành thiền. Đừng ra khỏi giường. Cứ nằm trên giường. Ngay khi vừa thức, hãy hành thiền. Đừng nghĩ đến tất cả những lo lắng, những bận tâm và những vấn đề trong đời bạn. Những lo lắng, bận tâm và vấn đề của bạn sẽ luôn còn đó, và chúng có thể đợi.
Đừng lo, chúng sẽ không chạy đi đâu. Chúng sẽ chờ bạn.
Vậy nên ngay khi vừa thức dậy, việc đầu tiên cần làm là hành thiền.
Đức Phật đã cho lời khuyên này một cách cụ thể trong Mahā Satipaṭṭhāna Sutta. Đức Phật nói: "Jāgṛte samvajānā kāri hoti." Khi thức giấc, hãy có chánh niệm. Ngay khi vừa thức, bạn phải học và thực hành để thức dậy với chánh niệm.
Đừng bắt đầu nghĩ đến mọi lo lắng, vấn đề và bận tâm.
Như vậy bạn thức dậy một cách đẹp đẽ. Rồi ra khỏi giường trong chánh niệm, đi vệ sinh, rửa mặt, và
hành thiền một lúc, dù chỉ 5 phút. Đừng nghĩ rằng 5 phút thì quá ít nên không hiệu quả. Nếu bạn làm vậy mỗi ngày, tôi có thể bảo đảm với bạn rằng nó sẽ thay đổi đời bạn. Nó sẽ thay đổi bạn. Nó sẽ thay đổi tâm bạn. Nó sẽ thay đổi trái tim bạn.
Và nếu bạn thay đổi, nếu trái tim bạn thay đổi, đời bạn sẽ thay đổi.
Và một điều tôi thường làm là sau khi hành thiền, tôi mở cửa ra và nhìn ra ngoài. Tôi thức rất sớm mỗi ngày. Có khi 3 giờ sáng, có khi 4 giờ sáng. Khi thức rồi, tôi không ngủ lại nữa. Tôi thức. Ngủ vậy đủ rồi.
Thế là tôi làm điều tôi yêu thích, hành thiền. Rồi bình minh. Tôi rất thích ngắm bình minh. Trời càng lúc càng sáng hơn, đặc biệt là khi tôi sống trong rừng. Bình minh. Đẹp lắm. Tôi sẽ lên đồi và ngắm bình minh. Trời càng lúc càng sáng. Rồi mặt trời lên.
Đẹp vô cùng. Cho nên đến bây giờ, mỗi khi có dịp, tôi vẫn ngắm mặt trời mọc. Tôi ngắm bình minh vì nó quá đẹp. Nó sẽ luôn luôn đẹp. Tôi đã làm như vậy rất nhiều năm, hơn 30 năm, hơn 40 năm. Và tôi chưa bao giờ mất đi sự thích thú khi ngắm bình minh.
Một ngày nữa, một ngày mới. Thật quý giá, thật tuyệt vời. Và hôm nay tôi sẽ làm nhiều điều tốt.
Bạn tự nhắc mình. Bạn quyết định như vậy, vì bạn cần tự nhắc mình. Bạn cần gợi ý cho mình hay yêu cầu chính mình làm những điều tốt. Một ngày nữa, một ngày mới nữa. Tôi sẽ cố gắng hết sức làm bất cứ điều tốt nào tôi có thể làm. Nếu bạn làm vậy, bạn sẽ thấy rằng dần dần mỗi ngày bạn làm nhiều điều tốt hơn, mỗi ngày có nhiều ý nghĩ tốt hơn.
Và đây là một bài thơ rất đẹp, vì nó quá dài nên tôi không viết lên thẻ được. Thế nên tôi viết nó trên một tờ giấy.
Tựa đề là "A Window Away" — Chỉ cách một khung cửa sổ. Tôi đã kể với các bạn, buổi sáng tôi mở cửa sổ. Tôi kéo màn ra và nhìn ra ngoài. Bài thơ này là "A Window Away",
do Sandy Vander Sluis viết.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi thấy gì? Một con cardinal. Cardinal là một loại chim. Một con blue jay. Đó là một loại chim đen. Trông rất giống quạ. Và một con chickadee. Chickadee là một loài chim nhỏ. Chick, chick, chick, chick, chick, chick, chick. Nó kêu như vậy.
Một con chim chickadee. Chúng đậu trên máng ăn hay trên cây của tôi.
Xem chúng rất vui và có bạn. Nên có khi buổi sáng tôi đi bộ ở Bukit Batok Nature Park. Ở đó có rất nhiều chim, rất đẹp và rất thuần. Chúng đến gần bạn. Bạn có thể đến gần chúng. Và chúng sẽ hót. Chúng hót với niềm vui thật sự.
Chúng hót với cả trái tim. Bạn có thể lắng nghe và cảm nhận rằng chúng đang hót với cả trái tim. Chúng không cố gây ấn tượng với ai. Chúng không cố trở nên nổi tiếng. Chúng hót chỉ vì chúng cảm thấy quá nhiều niềm vui. Nên khi tôi lắng nghe chim, niềm vui của chúng trở thành niềm vui của tôi. Tôi cảm thấy thật hoan hỷ.
Và ở đó tôi cũng thường gặp một cô gái trẻ. Cô ấy hát. Tôi không biết tên cô ấy, nhưng tôi đã chào cô ấy nhiều lần và cô ấy cũng chào tôi nhiều lần.
Và cô ấy thật hoan hỷ và hạnh phúc.
Một
phần khác của bài thơ là: "Khi chúng hót bài ca xinh đẹp, những lo lắng và ưu tư của tôi tan biến." Vâng, điều này cũng thật. Đó là điều tôi đang nói với các bạn. Khi bạn lắng nghe chim hót, những lo lắng và ưu tư của bạn tan biến.
Những con chim ruồi thưởng thức hoa của tôi. Chim ruồi rất nhỏ, những con chim tí xíu. Chúng bay rất nhanh. Cánh chúng đập rất nhanh. Chúng hút mật từ hoa. Nên chim ruồi thưởng thức hoa của tôi. Mật ngọt mà chúng yêu thích uống cạn.
Con chipmunk nhồi đầy hai má bằng những hạt nó tìm được. Chipmunk là một loại sóc, sóc nhỏ. Chúng có rất nhiều ở Bukit Batok Nature Park.
Nó mang về hang của nó, rồi trở lại tìm hạt nữa. Nên tôi ngắm những con sóc chạy quanh tìm thức ăn. Những con thỏ chạy, nhảy và chơi trong ngày nắng tuyệt vời này.
Mẹ Thiên nhiên là một điều kỳ diệu ở ngay đó. Chỉ cách một cửa sổ. Mẹ Thiên nhiên chỉ cách một cửa sổ hay chỉ cách một dặm đường. Nên bạn có thể đi bộ một dặm và đến một công viên. Tôi biết ơn chính ngày hôm nay. Vậy nên buổi sáng, hãy tìm một điều gì đó đẹp đẽ.
Hãy tìm một điều gì đó đáng yêu, làm nâng đỡ tâm bạn, làm tâm trạng bạn tốt hơn. Nếu không, bạn sẽ cảm thấy u buồn, trầm uất, rồi vội vội vàng vàng đi làm.
Bắt đầu một ngày như vậy thì không tốt. Nên sáng sớm, hãy nhìn ra ngoài và tìm một điều gì đó đẹp đẽ. Ánh bình minh, mặt trời mọc, những con chim.
Đây là một câu nói khác. Nếu lời cầu nguyện duy nhất bạn từng nói trong đời là lời cảm ơn, thì thế cũng đã đủ.
Một tâm biết ơn là một tâm đẹp.
Bạn nói cảm ơn bao nhiêu lần và thật sự có ý như vậy? Người ta đã học cách nói cảm ơn, nhưng phần lớn nói một cách máy móc. Nhưng dù sao, nói cảm ơn cũng là tốt. Dù bạn nói ra vì thói quen, cũng tốt. Nhưng bạn phải học nói điều đó với cả trái tim, không chỉ với con người.
Có khi tôi lắng nghe con chim và tôi nói cảm ơn với con chim.
Tôi thật sự nói vậy. Con chim nhỏ ấy đang làm thế giới của tôi trở nên tuyệt vời, đẹp đẽ. Nhờ con chim nhỏ ấy,
thế giới của tôi phong phú hơn, nhờ con chim và cũng nhờ những người khác. Vậy nên
biết ơn không dễ như phần lớn người ta nghĩ. Người ta coi mọi thứ là đương nhiên. Vì vậy họ không cảm thấy biết ơn. Tất nhiên, họ phải làm thế mà. Tại sao tôi phải cảm thấy biết ơn?
Đó là nhiệm vụ của họ. Đó là trách nhiệm của họ. Nếu họ không làm tròn nhiệm vụ hay trách nhiệm, bạn sẽ khiển trách họ. Nhưng nếu họ làm điều họ cần làm, bạn coi đó là đương nhiên. Không, đừng bao giờ coi bất cứ điều gì là đương nhiên.
Hãy biết ơn. Và
có một người khác nữa. Tôi quên tên ông ấy rồi, xin lỗi. Nhưng ông nói: "Lòng biết ơn chính là thiên đường." Khi bạn biết ơn, có thiên đường trong trái tim bạn. Bạn hạnh phúc. Bạn là một con người tốt hơn. Vậy hãy học biết ơn.
Hãy thực hành. Bạn cần phát triển điều đó. Nó sẽ không tự động xảy ra. Tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ phần lớn người ta tự nhiên là
hay quên. Họ quên cảm thấy biết ơn. Không phải là họ không muốn. Họ chỉ quên thôi. Nên đừng quên biết ơn.
Vậy nên, cảm ơn. Từ "cảm ơn" rất đẹp. Đó là một từ đẹp. Nó làm bạn đẹp. Nó làm người khác hạnh phúc. Và khi người khác hạnh phúc, người đó cũng đẹp. Vậy là bạn đẹp và người kia cũng đẹp.
Thật đơn giản. Nghe thật đơn giản.
Tôi phải hỏi giờ. Tôi còn bao nhiêu thời gian? 5 phút. Và tôi có thể cần đi nhà vệ sinh. Được rồi. Tôi vẫn còn chút thời gian. Vậy môi trường tạo nên khác biệt. Môi trường vật chất ảnh hưởng sâu sắc đến suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta. Nên nhà của bạn là môi trường của bạn.
Môi trường quan trọng nhất mà bạn có là nhà của bạn. Hãy làm cho nhà bạn sạch, thật sự sạch,
bởi vì sạch sẽ gần với
thánh thiện. Đúng rồi. Cảm ơn rất nhiều. Sạch sẽ gần với thánh thiện. Thánh thiện nghĩa là điều gì rất cao thượng và thanh tịnh. Chư thiên thì sạch và thanh tịnh. Nên nếu bạn sống
trong một môi trường sạch, và nếu thân bạn sạch, sạch về mặt thân thể, và nếu tâm bạn cũng sạch và thanh tịnh, thì bạn giống như bức tường vững chãi. Bạn giống như thiên thần. Nên tôi coi những câu nói này rất nghiêm túc.
Tôi đưa chúng vào tim mình. Tôi giữ chúng trong tim. Sạch sẽ gần với thánh thiện. Vì vậy, tôi phải cố gắng hết sức giữ thân và tâm sạch, giữ chỗ ở của mình sạch, giữ xung quanh mình sạch. Và tôi phải góp phần giữ môi trường sạch.
Vì vậy, tôi không nên bỏ rác bừa bãi. Nhiều người, tôi nghĩ không phải ở Singapore. Singapore khá sạch. Nhưng ở một số nơi khác, bạn đi đâu cũng thấy đầy rác và đồ bẩn khắp nơi. Người ta không hiểu tầm quan trọng của sự sạch sẽ.
Mỗi khi bạn thấy điều gì không sạch và bẩn, nó làm bạn cảm thấy khó chịu. Nó làm bạn cảm thấy tức giận.
Và khó chịu, tức giận thì không đẹp.
Và nếu bạn sống trong một nơi xung quanh, trong một môi trường không sạch, xấu xí, nó thật sự làm bạn bệnh cả thân và tâm. Nên nếu bạn muốn giúp một người hồi phục khỏi bệnh, hãy để họ ở trong một môi trường sạch, và nếu được, đẹp đẽ, rồi giúp người đó phát triển
những trạng thái tâm đẹp. Nên có khi tôi đến bệnh viện và dạy các bệnh nhân hành thiền,
thực hành mettā. Tôi nói: "Hãy gửi những ý nghĩ thương yêu đến mọi người quanh bạn. Hãy gửi những ý nghĩ thương yêu đến gia đình bạn. Hãy gửi những ý nghĩ thương yêu đến các điều dưỡng, đến các bác sĩ." Nên khi một người đang nghĩ những ý nghĩ thương yêu, những ý nghĩ thương yêu đó giúp người ấy hồi phục khỏi bệnh. Vậy cái đẹp có tác dụng chữa lành.
Điều đó thật sự chắc chắn. Cái đẹp chữa lành. Còn sự xấu xí, không sạch sẽ, bẩn thỉu thì
thật đáng ghê sợ.
Ở đây, trầm cảm có thể dần dần được vượt qua nhờ tiếp xúc với cái đẹp, với thiên nhiên, và
những mối quan hệ dễ chịu. Điều đó rất quan trọng. Nếu một người đang trầm cảm, rất quan trọng là người đó được tiếp xúc với cái đẹp. Cái đẹp theo mọi cách. Những thứ đẹp để nhìn, những thứ đẹp để nghe, và cả những thứ đẹp để ăn. Khi tôi ở Nhật, có lúc người bạn đưa tôi đến một nhà hàng Nhật, một nhà hàng Nhật truyền thống.
Chúng tôi ngồi trên sàn. Sàn nhà thật ngăn nắp và sạch sẽ.
Tôi nghĩ
những nhà hàng Nhật mà tôi đã đến ở Kyoto
là
những nhà hàng sạch nhất mà tôi từng đến. Tôi nhìn quanh và không thấy chút bụi bẩn nào, không rác, không một mẩu giấy, không một cây diêm, không một đầu mẩu thuốc lá.
Sạch sẽ. Cây cối khắp nơi. Căn phòng sạch. Không bụi, không mạng nhện.
Và cái bàn
được đánh sơn mài, sạch sẽ. Tôi ngồi đó và các bạn tôi gọi món. Chúng tôi phải chờ khoảng 15 hay 20 phút. Rồi họ mang thức ăn ra trên một cái khay và đặt xuống
rất kính cẩn, với lòng thương yêu. Chủ nhà hàng và cả gia đình, người chồng, người vợ, và con gái họ, cả ba người đều đến dâng bữa ăn cho tôi. Họ đặt khay xuống bàn. Tôi nhìn thức ăn, những cái đĩa, những cái ly. Mọi thứ trông thật đẹp.
Trước khi ăn, tôi nhìn thức ăn và nó trông thật đẹp. Tôi nói với người bạn: "Lấy máy ảnh đi. Lấy máy ảnh của bạn ra. Chụp một tấm hình."
Và tôi vẫn còn tấm hình đó. Tôi thật sự còn giữ tấm hình đó. Cách họ chuẩn bị thức ăn thật đẹp. Vậy nên điều này quan trọng. Cái bạn ăn là quan trọng. Và nếu cái bạn ăn trông xấu xí và đáng ghê,
nó sẽ làm dạ dày bạn khó chịu.
Và có lúc khi tôi nhìn một số món ăn, tôi cảm thấy: "Ugh. Làm sao tôi có thể đưa cái đó vào miệng và nuốt xuống?"
Nhưng có lúc khi tôi nhìn một số món ăn: "Ồ, nó thật đẹp." Tôi nhìn nó, tôi ngửi nó, tôi đưa vào miệng, tôi thưởng vị và tôi nuốt xuống. Và tôi biết rằng nó sẽ nuôi dưỡng thân tôi và cũng nuôi dưỡng tâm tôi.
Vậy nên đừng xem nhẹ điều đó. Cái đẹp là một trong những điều quan trọng nhất trong đời ta. Hãy làm cho đời bạn đẹp. Hãy làm cho mọi thứ quanh bạn đẹp. Hãy làm cho tâm bạn đẹp. Hãy phát triển cái đẹp. Vậy nên
trầm cảm có thể dần dần được vượt qua nhờ tiếp xúc với cái đẹp, với thiên nhiên. Thiên nhiên rất quan trọng. Thiên nhiên có tính chữa lành. Mỗi lần tôi vào rừng và đi bộ, tôi cảm thấy khỏe hơn. Nên có lúc tôi đến Bukit Batok, Bukit Timah và leo đồi. Có lúc tôi đi quanh Bukit Timah. Ở đó có một con đường nhỏ họ gọi là đường đạp xe.
Thường là những người trẻ đạp xe. Nhưng tôi thì đi bộ trên đường đó. Chung quanh toàn là bụi cây. Nó trông
tự nhiên, không có gì nhân tạo. Vậy nên bạn đi vào thiên nhiên và bạn cảm nhận nó. Nó làm bạn khỏe mạnh. Thiên nhiên có tính chữa lành. Nếu có thể, hãy đi vào rừng hoang. Đi bộ trong rừng.
Khi tôi ở Mỹ, tôi đi bộ trong công viên Redwood, Vườn quốc gia Redwood. Họ bảo tồn rừng và cây cối thật to lớn và cao. Một số cây cao hơn 340 feet. Bạn sẽ không tin cho đến khi thấy nó. Cao hơn 340 feet.
Tôi nhìn cây và nói: "Ồ, loài cây đáng kính mến.
Thật đáng thương mến và đáng kính. Chúng đã sống ở đây hàng ngàn năm." Một số cây hơn 2.000 năm tuổi. Bạn có tin được không? Hơn 2.000 năm tuổi. Nên tôi rất thương yêu và tôn trọng cây cối. Vậy nên mỗi lần vào rừng, tôi quên hết phần còn lại của thế giới.
Vậy nên thiên nhiên có tính chữa lành. Và một điều nữa, những mối quan hệ dễ chịu.
Các mối quan hệ có thể làm bạn bệnh và cũng có thể làm bạn khỏe mạnh, tùy theo đó là loại quan hệ nào. Vậy nên hãy học cách phát triển những mối quan hệ tốt với mọi người. Những mối quan hệ xấu thì gây bệnh.
Vậy nên, mối quan hệ đẹp. Lại nữa, bạn có thể áp dụng cái đẹp vào các mối quan hệ. Những mối quan hệ đẹp rất quan trọng. Những mối quan hệ chân thật, mở lòng, đáng tin cậy. Những mối quan hệ thương yêu, tử tế, bao dung, thông hiểu.
Điều đó rất quan trọng. Nhưng bạn phải học cách phát triển nó. Đừng chỉ chờ nó đến với mình. Bạn phải là loại người đó. Một người thương yêu, một người có lòng bi, một người thông hiểu và bao dung, một người có đức hạnh, một người chân thật và mở lòng. Nếu bạn không thương yêu, thì đừng mong người khác thương yêu bạn.
Vậy nên trước hết, chúng ta phải phát triển tất cả những phẩm chất đẹp đẽ này trong mình. Tôi phải trở thành một người thương yêu, một người có lòng bi, một người đáng tin cậy, một người chân thật, một người công chính, một người bao dung và thông hiểu.
Rồi bất cứ ai gặp tôi cũng sẽ vui khi gặp tôi. Rồi ở bên tôi sẽ là một niềm vui.
Ồ, đây lại là một câu nữa. Thật, thật, thật đẹp. Nếu bạn nhận ra được cái đẹp của một bông hoa, đó là vì chính bạn đang đẹp trong khoảnh khắc ấy. Bạn nhìn bông hoa. Bạn thấm vào đó. Bạn dồn hết sự chú ý. Bạn chú ý trọn vẹn. Trong khoảnh khắc ấy, bạn không nghĩ đến bất cứ điều gì khác.
Khi bạn nhìn một bông hoa với trọn sự chú ý, bông hoa đẹp ấy trở thành thế giới của bạn trong khoảnh khắc đó.
Vậy nếu bạn muốn thế giới của mình luôn đẹp, bạn có thể làm gì?
Hãy tìm những điều đẹp. Nếu bạn tìm những điều xấu xí, bạn sẽ thấy chúng khắp nơi và thế giới của bạn sẽ xấu xí. Vậy nên tùy theo tâm bạn mà bạn kinh nghiệm thế giới. Bạn kinh nghiệm thế giới thế nào là tùy bạn đã phát triển tâm mình đến đâu.
Vậy nên, ngay cả khi bạn thấy ai đó đang làm điều sai,
bạn có thể nổi giận, bực bội và ghét người đó. Nhưng nếu bạn đã phát triển tâm mình, nếu bạn đã hành Dhamma, khi bạn thấy ai đó làm điều sai, bạn thấy thương cho người ấy. Bạn có lòng bi với người ấy. "Ồ, người này đang làm điều sai và nó sẽ làm họ khổ nhiều. Làm sao tôi có thể giúp người ấy hiểu rõ hơn và từ bỏ việc làm sai, dừng việc làm sai lại?"
Bạn muốn giúp người ấy dừng việc làm sai, nhưng bạn không muốn cưỡng bức họ làm vậy. Bạn muốn giúp họ. Bạn không thể cưỡng bức ai làm bất cứ điều gì. Có một câu tục ngữ tôi nghe từ lâu rồi. Bạn có thể dắt con ngựa đến bên nước. Bạn biết nhiều tục ngữ lắm.
Chắc bạn đọc nhiều sách. Vậy nên bạn có thể dắt con ngựa đến bên nước, nhưng bạn không thể làm nó uống.
Vậy nên bạn không thể cưỡng bức một người
trở thành một... Ý tôi là, bạn không thể cưỡng bức một người dừng việc làm sai. Bạn chỉ có thể giúp họ
để hiểu rằng làm điều đó không đáng. Nó sẽ làm tổn thương chính mình.
Và đây là một câu nữa cũng về hoa. Khi bạn cầm một đóa hoa trong tay
và thật sự ngắm nhìn nó, ngay lúc đó nó là cả thế giới của bạn.
Hai câu này khá giống nhau. Câu thứ nhất là nếu bạn nhận ra được vẻ đẹp của một đóa hoa. Vẻ đẹp ấy vốn đã có sẵn, nhưng phần lớn người ta không nhận ra. Nhưng nếu bạn nhận ra vẻ đẹp của đóa hoa, đó là vì ngay giây phút ấy chính bạn đang đẹp.
Thật tuyệt vời.
Và câu này là: khi bạn cầm một đóa hoa trong tay và thật sự ngắm nhìn nó, ngay lúc đó nó là cả thế giới của bạn.
Đây là một điểm rất quan trọng nữa. Tôi sẽ nói trước ai đã nói câu này. Đó là nhà triết học, triết gia Hy Lạp Plato.
Có người gọi ông là Plato, nhưng cũng có người gọi là Platon.
Ông nói: "Mục đích của mọi nền giáo dục là dạy chúng ta yêu cái đẹp.
Mục đích của
mọi nền giáo dục là dạy chúng ta yêu cái đẹp. Và mục đích của lời dạy của Đức Phật là dạy chúng ta phát triển cái đẹp trong tâm mình,
học sống một đời sống đẹp. Và vì vậy, lời dạy của Đức Phật là nền giáo dục tốt nhất.
Nó dạy chúng ta sống có đức hạnh. Lời dạy của Đức Phật dạy chúng ta thiền tập, để trở nên an tịnh, bình an, thanh tịnh trong tâm và thanh tịnh trong trí tuệ." Tôi muốn nói rằng Dhamma, tôi xem đó là trí tuệ chân thật.
Vâng,
những ngày này
tôi nhận thấy rằng
người trẻ càng lúc càng quan tâm đến cái đẹp.
Họ làm cho mình rất đẹp. Và
người ta nghĩ rằng chỉ người trẻ mới đẹp, nhưng điều đó không phải luôn đúng. Đây là một câu nói khác của Joseph Campbell. Ông nói: "Như một ngọn nến trắng trong nơi thánh thiện, vẻ đẹp của một khuôn mặt già nua cũng như thế."
Khuôn mặt già nua nghĩa là mặt của người già.
Và tôi đã nhận thấy điều đó
rất nhiều lần. Và đặc biệt là
những vị sư già đã
suốt cả đời
hành thiền. Và bạn nhìn vào khuôn mặt vị sư ấy, tĩnh lặng và an bình, nhẹ nhàng và từ ái. Đẹp đến nỗi bạn có thể ngồi ngắm ngài hàng giờ. Không chỉ các vị sư. Tôi đã gặp nhiều người lớn tuổi khác. Họ đã trải qua rất nhiều và học được rất nhiều
đến nỗi họ trở nên thật sự thương yêu và từ bi, thật sự chấp nhận. Họ có thể chấp nhận bất cứ điều gì.
Vậy nên
dù bạn trẻ đến đâu, bạn vẫn đang già đi từng giây. Một ngày nào đó bạn sẽ là một ông già hay một bà già,
và hãy học để trở thành một ông già đẹp và một bà già đẹp. Một ông già phúc hậu và một bà già phúc hậu.
Tôi còn nhiều điều muốn nói, muốn chia sẻ với các bạn. Đây không phải là dạy các bạn. Đây không phải là một bài pháp thoại. Đây chỉ là một sự chia sẻ. Đây là những gì tôi đã quan tâm và
học hỏi, tìm hiểu thêm. Vậy thì
vị sư phụ trách nói rằng tôi chỉ còn 10 phút nữa. Nên tôi sẽ kể một câu chuyện
để kết thúc.
Tôi đã đọc một câu chuyện, một câu chuyện Hy Lạp, vì tôi đã đọc nhiều sách về văn hóa Hy Lạp và văn học Hy Lạp. Và trong một câu chuyện Hy Lạp,
câu chuyện kể về vị thần Hy Lạp. Có ai biết về vị thần Hy Lạp lớn nhất, vĩ đại nhất không? Tên của ngài bắt đầu bằng chữ Z, Z. Zeus. Zeus. Đúng, đúng rồi.
Z-E-U-S, Zeus. Tôi muốn biết bạn là ai.
Chắc bạn đã đọc rất nhiều. Bạn là người rất có học.
Vâng, một ngày kia, có thể nói vậy, câu chuyện kể rằng vị thần Hy Lạp
đã tạo ra thế giới. Trái đất, biển cả, núi non, cây cỏ, các loài vật, các loài chim,
cây cối, và tất cả con người. Và rồi
vị thần Hy Lạp Zeus nói rằng: "Bây giờ ta đã tạo ra chân lý và cái đẹp,
nhưng ta muốn giấu nó ở một nơi nào đó để không ai tìm thấy dễ dàng."
Thế rồi trong buổi họp với tất cả các vị thần khác, thần Zeus nói: "Ta muốn biết
nơi nào là nơi tốt nhất để giấu chân lý và cái đẹp." Và có người nói: "Hãy đặt nó trên đỉnh núi." Rồi một vị khác nói: "Ồ, con người rất tò mò.
Họ sẽ leo lên núi và tìm thấy nó
dễ dàng, không vấn đề gì." Rồi một vị thần khác nói: "Hãy giấu nó sâu dưới đáy biển."
Và một vị thần khác nói: "Ồ không, con người rất tò mò. Họ sẽ lặn sâu xuống biển và tìm thấy nó, không vấn đề gì." Rồi một vị thần trẻ nói:
"Thưa ngài, con có thể nói không?" Vì vị ấy còn quá trẻ nên phải xin phép mới được nói. Và thần Zeus nói: "Cứ nói đi." Vị ấy nói: "Con biết một nơi tốt để giấu chân lý và cái đẹp." Và thần Zeus hỏi: "Nơi đó là nơi nào?"
Vị ấy nói: "Trong tâm con người." Tôi rất thích câu chuyện đó. Vậy là vị thần Hy Lạp
đã giấu chân lý và cái đẹp trong tâm con người. Và vị thần trẻ này nói rằng đó là nơi cuối cùng mà người ta mới tìm đến, để tìm chân lý và cái đẹp. Họ sẽ đi tìm chân lý và cái đẹp. Đó là nơi cuối cùng. Chỉ những ai siêng năng và nỗ lực tìm kiếm mới tìm thấy nó ở đó.
Vậy để kết luận,
tôi xin chúc cho quý vị, tất cả quý vị, mong quý vị tìm thấy chân lý và cái đẹp sâu trong tâm mình.
Thôi, tôi rất xin lỗi. Tôi vẫn còn nhiều điều muốn nói. Tôi đã để một số điều hay nhất chưa nói ra.
Nhưng dù sao, tôi rất vui trong buổi tối nay khi gặp được nhiều quý vị như vậy, phòng chật kín người, và tất cả quý vị lắng nghe tôi với nhiều sự quan tâm, điều đó khuyến khích tôi nói và mong được gặp lại, nói chuyện với quý vị lần nữa. Tôi không phải là một diễn giả chuyên nghiệp.
Tôi không biết cách nói chuyện. Tôi chỉ bày tỏ những gì trong lòng mình.
Phần đặt câu hỏi.
Người ta nói rằng có thể một số quý vị muốn hỏi vài câu hỏi.
Có ai muốn hỏi vài câu không?
Vâng, xin mời.
Khi
nào tôi sẽ về? Tôi không chắc, nhưng tôi sẽ đi Penang vào ngày 5 tháng 5, và tôi sẽ trở lại Singapore vào ngày 10. Và tôi sẽ ở Singapore thêm vài ngày nữa, nhưng tôi không chắc ngày chính xác
mà tôi sẽ về.
Quý vị được hoan nghênh đến chỗ U Tejaniya và nhà của Momo Yi.
Nếu quý vị muốn đến, quý vị có thể đến. Quý vị có thể hỏi địa chỉ.
Vậy câu hỏi của tôi là, tôi có phải nói để mời quý vị đến nhà tôi không? Ồ, mời tôi đến nhà quý vị.
Tôi rất muốn, nhưng tôi cũng khá bận.
Nhưng tôi muốn gặp lại quý vị. Vậy tại sao quý vị không đến? Xin cứ đến. Xin cứ đến.
Bây giờ tôi có rất nhiều bạn ở Singapore, ngày càng nhiều bạn. Và thật tuyệt vời khi có nhiều bạn như vậy. Nó làm đời tôi thật phong phú. Và
lời dạy Hàn Quốc đó là gì nhỉ?
Thật ra, đó là lời dạy của Dhamma.
Người ta chỉ nói rằng khi một người bạn có phước lớn, người ấy sẽ được phước có nhiều bạn. Vậy tôi nghĩ quý vị được hoan nghênh đến lớp học Dhamma. Còn câu hỏi nào nữa không? Vâng, xin mời. Nhưng quý vị phải nói lớn hơn. Tôi không nghe được. Xin đến gần hơn.
Rất khó.
Được rồi. Tôi là
cái mà quý vị gọi là người mới, xét về Phật giáo. Tôi không thật sự hiểu sâu về Phật giáo, nhưng gần đây tôi có chút quan tâm đến đề tài này. Vâng. Và trong khi tôi rất thích bài nói của ngài về chân lý và cái đẹp, tôi rất muốn thỉnh cầu rằng nếu lần sau ngài đến đây, con có thể thỉnh ngài nói về một đề tài mà con rất quan tâm, đó là tâm, thân và linh hồn?
Cảm ơn. Vâng, tôi nhận lời thỉnh cầu của bạn.
Kính thưa quý Phật tử, Sayadaw đang mở phần câu hỏi. Xin quý vị cứ tự nhiên đặt câu hỏi, hoặc những câu hỏi liên quan đến Dhamma. Quý vị có thể nêu câu hỏi với Sayadaw. Xin cảm ơn.
Vâng,
cái đẹp nằm trong mắt người ngắm. Có người hỏi tôi câu này, làm sao liên hệ cái đẹp đó với Dhamma. Vâng, chúng ta có mắt thân. Chúng ta cũng có mắt tâm.
Chúng ta cũng có mắt Dhamma.
Trong câu nói "cái đẹp nằm trong mắt người ngắm" này, người ta chỉ đang nói về cái đẹp vật lý thôi. Và điều đó đúng. Chúng ta thấy một điều gì đẹp. Chúng ta thấy người đẹp. Chúng ta thấy cây cối đẹp. Chúng ta thấy nhà đẹp, hoa đẹp. Nó nằm trong mắt người ngắm, nghĩa là
có người thấy được, có người không thấy được. Tùy theo người.
Vậy điều này cũng đúng. Nhưng khi nói đến cái đẹp,
không có nghĩa là chỉ những gì ta thấy được bằng mắt thường.
Có rất nhiều thứ khác rất đẹp mà không thể thấy được. Nên khi tôi dùng chữ cái đẹp, tôi dùng theo nghĩa rất rộng. Nó bao gồm mọi loại cái đẹp. Tôi cũng thích ngắm những thứ đẹp.
Và "cái đẹp nằm trong mắt người ngắm" cũng có nghĩa là một người thấy người kia rất đẹp, nhưng người khác lại nghĩ rằng, không, anh ấy không đẹp trai, cô ấy không xinh. Vậy là tùy theo người. Nên
ý của câu này là, cái đẹp nằm trong mắt người ngắm có nghĩa là tất cả đều tương đối.
Đúng vậy. Cái đẹp bên ngoài tùy thuộc vào ai đang ngắm nó.
Và làm sao liên hệ cái đẹp đó với Dhamma. Thì, vừa rồi tôi có nói, khi bạn nhìn với trọn sự chú tâm vào một đóa hoa đẹp, ngay lúc đó, đó là vì bạn đẹp.
Khi bạn đẹp, thì bạn mới thấy được cái đẹp.
Khi tôi thấy một con chim, tôi thương nó lắm. Nó không chỉ là một con vật. Nó là điều gì thật tuyệt vời. Nó là một điều huyền nhiệm. Mọi thứ đều là điều huyền nhiệm.
Tôi nghĩ
chúng ta không còn nhiều thời gian. Vậy còn ai muốn hỏi thêm câu nào không?
Nếu không ai hỏi thêm nữa, chúng ta sẽ kết thúc buổi pháp thoại.
Ồ, câu này thật là làm choáng ngợp cái tâm.
Đau là niềm vui. Niềm vui là đau.
Bạn phải biết cái này mới hiểu được cái kia.
Thì, tôi hiểu được điều đó. Để tôi kể cho các bạn một câu chuyện rất ngắn về một người. Tên người đó là
Bác sĩ Frankl.
Tôi không nhớ tên riêng. Tên ông là Bác sĩ Frankl.
Ông là người Do Thái, và ông bị đưa vào
một trong những trại tập trung
trong Thế chiến thứ hai. Ông mất tất cả gia đình, kể cả người vợ đang mang thai. Nhưng ông sống sót. Người duy nhất trong gia đình còn sống. Ông ra khỏi đó
sau khi Thế chiến thứ hai kết thúc. Và vì mất mát và đau khổ to lớn mà ông đã trải qua, ông trở thành một con người tốt hơn. Và ông thấy được rằng sống, chỉ sống thôi, chỉ còn đang sống thôi, đã là niềm vui, thật tuyệt vời. Và ông sống rất lâu. Ông sống hơn 90 tuổi.
Và ông tái hôn, nhưng ông thương người ta vì chính con người họ, chứ không vì họ là ai.
Ông thương yêu mọi thứ. Ông viết nhiều sách.
Vậy có người trở nên
có người học được cách vui sống sau khi đã trải qua đau khổ tột cùng.
Nên có khi đau khổ là một bài học để thức tỉnh chúng ta. Nào, thức tỉnh đi. Thức tỉnh đi. Và cũng có khi đau khổ là một bài học để dạy chúng ta buông. Buông đi, buông đi. Tại sao bạn cứ nắm giữ một điều đau khổ đến vậy? Đây không phải là điều duy nhất bạn có trong đời.
Còn bao nhiêu điều khác trong đời. Bạn có thể hạnh phúc.
Và niềm vui cũng vậy, nếu bạn dính mắc vào nó, nó sẽ lại thành nguyên nhân của đau khổ. Ngay cả khi điều gì làm bạn hạnh phúc, đừng dính mắc vào nó. Thưởng thức nó, cảm nhận nó thì không sao, nhưng cũng hãy buông niềm vui.
Đừng nắm giữ niềm vui. Bạn không thể nắm giữ bất cứ điều gì, dù là đau khổ hay niềm vui.
Vậy lời dạy của Đức Phật là buông. Nên học cách thưởng thức điều gì mà không muốn sở hữu nó là một cách sống tốt. Bạn sẽ hạnh phúc hơn nếu học được cách thưởng thức điều gì mà không muốn chiếm giữ nó.
Giống như ngắm mặt trăng. Tôi thích ngắm mặt trăng, nhưng tôi không thể có nó.
Vậy xin cảm ơn ai đã viết câu này. Tôi sẽ giữ lại. Thật là tuyệt vời.

Thiền sư Sayadaw U Jotika sinh ngày 05.08.1947 trong một gia đình Hồi Giáo ở Miến Điện. Thời niên thiếu Ngài được gia đình gửi học và được giáo dục trong một trường dòng Thiên chúa giáo, tốt nghiệp kỹ sư điện tử và nghiên cứu sâu rộng về khoa học, tâm lý học, triết học phương Tây.…