Bỏ qua điều hướng
WisdomKey
Thiền sư U Jotika
Pháp thoạiEN

Giving and loving

Thiền sư U Jotika · 13/03/1997 · 49:35 · 0 lượt nghe

0:0049:35
Tải về

Giới thiệu bài giảng

Âm thanh được phát nguyên gốc như tệp đã tải lên, không chuẩn hoá, không chuyển mã.

Bản phiên âm

Nhấn vào mốc thời gian để nghe từ đoạn đó. Bản dịch tự động, có thể chưa chính xác. Bạn có thể đề xuất sửa từng câu. Phiên âm là văn bản kèm theo, không thay đổi âm thanh.

Tôi đã nghĩ sẽ đọc cho các bạn một bài thơ khác, nhưng tôi đổi ý. Có lẽ lần sau tôi sẽ đọc một bài thơ khác, vì có một điều cứ lặp đi lặp lại trong tâm tôi, nên tôi muốn nói ra và trao nó cho các bạn. Nó giống như, ờ, giống như một người mẹ mà đứa con trong bụng đã đủ ngày, nên nó muốn được sinh ra.

Vậy nên nếu tôi không làm điều đó, tâm tôi sẽ không được tự do.

Vậy trước khi nói điều tôi muốn nói, tôi muốn kể cho các bạn một chuyện về Đức Đạt Lai Lạt Ma. Tôi lấy một băng ghi âm của Đức Đạt Lai Lạt Ma và nghe cuốn băng đó. Băng ấy nói về mettā, về lòng từ ái.

Ngài giảng bài đó khi ngài đến Melbourne cách đây vài năm.

Rất truyền cảm hứng, những tuệ giác sâu sắc về mettā mà ngài đã nói. Tôi mong một số trong các bạn đã nghe cuốn băng đó. Nó rất hay. Tôi sẽ nghe lại lần nữa.

Và trong cuốn băng đó, ngài kể về việc gặp một vị tu sĩ Công giáo La Mã ở Ý, tôi nghĩ vậy, và ngài hỏi vị tu sĩ ấy đang làm gì. Vị tu sĩ ấy nói ông đang phát triển lòng từ ái, phát triển sự tử tế và tình thương trong trái tim mình. Vậy các bạn thấy đó, trong mọi tôn giáo,

người ta đều nhấn mạnh lòng từ ái. Điều đó rất quan trọng. Không có lòng từ ái, chúng ta không thể sống trong an bình, không thể hạnh phúc.

ngài nói rằng tiếng Anh của vị tu sĩ Công giáo La Mã ấy tệ đến nỗi không thể hiểu được. Ngay cả Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng không hiểu được. Và ngài nói, so với tiếng Anh của vị tu sĩ đó, Đức Đạt Lai Lạt Ma nói tiếng Anh của ngài thật tuyệt vời.

Thật tuyệt vời, ngài nói vậy. Rất tốt. Thế là cả hội trường đều cười. Nên khi tôi nghe cuốn băng đó, tôi cũng cười. Vậy thì, so với tiếng Anh của Đức Đạt Lai Lạt Ma, tiếng Anh của tôi thật là tuyệt vời. Tôi không hạ thấp Đức Đạt Lai Lạt Ma đâu. Ngài là một con người rất tốt, rất hiền hòa, đầy tình thương, rất vui vẻ, tuyệt vời.

Tôi rất thương kính ngài. Tôi đã đọc về ngài từ khi còn rất nhỏ. Ngài viết một cuốn sách, My Land and My People (Đất Nước Tôi, Dân Tộc Tôi). Có ai đã đọc cuốn đó chưa?

Tôi đọc cuốn đó bằng tiếng Anh, My Land and My People. Ngài viết cuốn ấy. Về việc khó khăn thế nào khi người Trung Quốc chiếm Tây Tạng, và ngài đã đào thoát ra sao. Nên tôi rất thích thú. Tôi vẫn còn rất thích thú về Đức Đạt Lai Lạt Ma, về cuộc đời ngài nữa. Vậy nên

sau khi nghe cuốn băng này, tôi cảm thấy rất tự tin về tiếng Anh của mình.

Và tôi biết rằng các bạn rất thích thú và các bạn hiểu điều tôi muốn nói, dù tiếng Anh của tôi, ngữ pháp của tôi rất tệ.

Vậy điều tôi muốn nói hôm nay,

ờ, đây là tên một người, chỉ một cái tên trên một tờ giấy: Albert Schweitzer.

Có ai từng nghe về Albert Schweitzer chưa? Vâng, vâng, khá nhiều người trong các bạn đã nghe về Albert Schweitzer. Tôi chỉ đọc một bài báo rất ngắn về Albert Schweitzer từ rất lâu rồi, khi tôi còn rất nhỏ, khi tôi thường đến thư viện đọc sách. Chỉ một bài ngắn về ông, vì lúc đó tôi chưa đọc tiếng Anh giỏi lắm.

Và theo như tôi còn nhớ, ông là người Đức, và ông học triết học trước, lấy bằng tiến sĩ triết học, và ông dạy triết học ở một trường đại học. Nhưng một lần, trong một tờ báo, tôi nghĩ vậy, ông đọc về những người ở châu Phi

đang bệnh với rất nhiều loại bệnh khác nhau. Khi đọc điều đó, ông cảm thấy rất nhiều lòng bi. Ông nghĩ, bao nhiêu người đang bệnh, làm sao tôi có thể ở đây mà cứ vui vẻ được? Tôi phải làm điều gì đó. Nên ông quyết định học y. Ông đã là giáo sư rồi, nhưng ông đổi ý và ông đi học y, học ngành y.

Rồi sau khi lấy bằng y khoa đầu tiên, ông học tiếp y học nhiệt đới nữa, chuyên về y học nhiệt đới. Vậy sau khi lấy bằng này nữa, ông cố gắng quyên góp một số tiền

từ bạn bè của ông rồi mua trang thiết bị, thiết bị y tế, dụng cụ, thuốc men, và xếp chúng vào những thùng lớn.

Rồi ông cố xin giấy phép để đi châu Phi, một vùng ở châu Phi. Nhưng lúc đó, vùng châu Phi ấy là thuộc địa của Anh. Và

ở châu Âu, đang có

một cuộc chiến, Thế chiến thứ hai, tôi nghĩ vậy. Nên vì là người Đức, chính phủ Anh không cho ông giấy phép đi đến đó. Nhưng ông không bỏ cuộc. Ông cố gắng hết lần này đến lần khác, và qua một số bạn bè, cuối cùng ông được giấy phép đi đến đó. Một chuyến đi rất khó khăn, đi bằng tàu thủy.

Vậy ông chịu hết mọi khó khăn ấy và đi châu Phi, đến nơi đó. Tất nhiên là rất kém phát triển. Nên ông xây một bệnh viện, đốn cây, đào lỗ xuống đất, rồi đặt những cây gỗ, những gốc cây, những cột trụ vào đó, và dựng một cái lều lớn.

Không phải bệnh viện như thế này, như bệnh viện hiện đại, chỉ là một cái lều lớn. Vậy khi ông đang dựng cái lều ấy, một số người khác cũng giúp ông làm việc đó. Ông gặp một người tốt nghiệp đại học, và ông nhờ người đó làm công việc ấy giúp ông. Người kia nói, tôi là người tốt nghiệp đại học.

Tôi không làm những việc như thế, mang cột, đào lỗ. Không, tôi không làm những việc như vậy. Tôi là người có học. Người có học không làm việc đó.

Quá tự hào về học vấn của mình. Nên Albert Schweitzer không nói gì. Ông nói, thì,

tôi cũng là người có học, nhưng không có ai làm việc này, nên tôi làm. Vậy ông xây cái bệnh viện đó, và có một số người giúp ông, một số điều dưỡng nữa. Và để kể ngắn câu chuyện, có một lần

có một người phụ nữ không sinh được con vì một khuyết tật nào đó. Vị bác sĩ, Albert Schweitzer, biết rằng người phụ nữ này sẽ chết. Nhưng người châu Phi có cách chữa bệnh riêng của họ. Nên các lương y châu Phi không cho ông làm gì cho người phụ nữ này. Nhưng Albert Schweitzer, ông có lòng bi lớn đến nỗi ông nói, người phụ nữ này sẽ chết.

Nếu các ông không làm gì, bà ấy sẽ chết. Và cách duy nhất để cứu bà là mổ bụng bà và lấy em bé ra. Không có cách nào khác để bà sinh được em bé. Nhưng các lương y truyền thống châu Phi, các pháp sư chữa bệnh, không cho ông làm vậy. Với họ, điều đó không được phép. Cuối cùng, vị bác sĩ nói, nếu người phụ nữ này chết, hãy giết tôi.

Hãy để tôi làm việc này.

Ông không nhận được đồng tiền nào cho việc đó, các bạn thấy đấy. Ông nói, hãy để tôi làm việc này. Nếu người phụ nữ này chết, hãy giết tôi.

Ông đang cho đi cả mạng sống của mình, các bạn thấy đó.

Thật khác thường, các bạn biết đấy. Khi tôi mới đọc về ông, sự kỳ diệu này, niềm cảm kích này lớn đến thế. Ngay cả bây giờ tôi vẫn còn nổi da gà. Mỗi khi tôi cảm thấy sự cảm kích với điều gì, tôi lại có niềm hỷ lạc này.

Rất phi thường. Tôi không thể làm được như vậy. Ông đã làm được, nhưng tôi thì không. Ông thật lớn. Ông thật lớn. Albert Schweitzer thật lớn, và ông vẫn còn lớn. Ông đang sống trong trái tim chúng ta.

Và ông mổ cho người phụ nữ ấy, lấy em bé ra, và chăm sóc bà rất tốt. Rồi người phụ nữ ấy rất yếu. Không may, nhóm máu của bà và nhóm máu của vị bác sĩ lại trùng nhau. Nên Albert Schweitzer lấy máu từ tĩnh mạch của mình và cho bà ấy máu đó.

Và ông cũng làm như vậy với nhiều bệnh nhân khác. Ông làm điều đó thường xuyên đến nỗi ông bị thiếu máu, yếu đi.

Nên ông nhờ những người khác cho máu. Nhưng người châu Phi, họ không muốn cho máu mình cho người khác. Vì lý do nào đó, họ rất ngần ngại làm vậy. Dù sao đi nữa, ông đã bỏ ra tiền của mình, thời gian của mình, cuộc đời mình, máu của mình, ngay cả mạng sống của mình, để giúp người khác. Làm sao ông có thể làm được như vậy? Vì sao ông làm điều đó?

Thật đáng kinh ngạc. Rất đáng kinh ngạc. Rất khác thường. Chúng ta thì quá bủn xỉn và ích kỷ. Mỗi khi cho đi cái gì, tôi sẽ được gì lại? Chúng ta nghĩ như vậy. Chúng ta đòi lại một cái gì đó. Nhưng đây, hãy xem, con người này. Vậy ông là một hình mẫu cho chúng ta. Hãy xem, đây là con người. Đây là trái tim con người.

Đây là điều chúng ta nên làm. Ngài đã sống cuộc đời của mình như một tấm gương cho chúng ta. Cho nên

không hiểu vì sao, tên của ông cứ trở lại trong tâm tôi hết lần này đến lần khác. Tôi muốn đọc thêm về ông, tìm hiểu thêm về ông và những suy nghĩ của ông nữa. Làm sao ông có thể làm được điều như vậy? Thật khó tin, không thể tưởng tượng được.

Món quà, sự cho đi với hy vọng được đền đáp hay trả lại, thì đối nghịch trực tiếp với quy luật của tình thương. Albert Schweitzer cho đi mà không mong nhận lại điều gì. Nhưng ông lại nhận được rất nhiều mà không hề mong đợi.

Để thương yêu thật sự, chúng ta phải cho đi mà không có chút mong cầu đền đáp nào. Cho nên mong đợi bất kỳ sự đền đáp nào cũng là một cách mua bán hay đổi chác. Vì vậy, dù chúng ta tin vào nghiệp lành và kết quả tốt từ nghiệp lành, mỗi khi chúng ta mong cầu điều gì, chúng ta nên nhìn sâu vào trong tâm mình lần nữa, vào tâm mình lần nữa.

Tôi muốn nhận lại điều gì? Khi chúng ta cho đi, đó là một cách buông bỏ. Cho nên chỉ khi nào chúng ta đủ lớn, đủ trưởng thành, chúng ta mới thật sự nghĩ đến điều tốt đẹp hơn, đến lợi ích của người khác, và cho đi một điều gì mà không mong đợi gì cả. Và khi một người làm được như vậy, hãy nhìn vào phẩm chất của tâm người ấy.

Phẩm chất của tâm người ấy như thế nào? Thật cao thượng, thật trong sạch, thật cao quý. Và thật ra đó chính là phần thưởng lớn nhất. Hãy nhìn vào đó. Hãy cảm nhận điều đó. Đó là phần thưởng lớn nhất. Phát triển tâm mình, phát triển sự trưởng thành. Khi đó bạn thật sự cảm thấy mình lớn. Nếu bạn muốn nhận lại điều gì, và nếu bạn muốn nhận nhiều hơn điều bạn cho, thì bạn rất nhỏ bé.

Bạn trở nên rất, rất nhỏ bé. Cho nên cho đi mà không mong đợi gì cả làm bạn lớn lên. Tôi đọc trong một cuốn sách, tác giả hỏi: bạn lớn cỡ nào? Câu hỏi đó thật sự đánh động tôi. Bạn lớn cỡ nào? Tôi tự hỏi mình câu đó. Bạn lớn cỡ nào? Bạn có thật sự lớn không? Bạn đang làm gì?

Vì sao bạn làm điều đó? Bạn mong đợi điều gì? Cho nên mỗi khi tôi làm điều gì mà lại mong đợi, dù chỉ là

sự công nhận, sự tán thưởng, lời khen hay bất cứ điều gì như vậy, tôi nhìn vào trong mình và thấy mình rất nhỏ bé. Mỗi khi chúng ta mong đợi được đền đáp, chúng ta trở nên nhỏ bé. Hãy nhìn sâu và thấy. Bạn có thể cảm nhận được. Nhưng mỗi khi tôi làm điều gì mà không mong đợi gì cả, tôi nhìn sâu vào tâm mình và thấy rằng tâm mình lớn.

Vậy hãy trở nên lớn.

Ngay khi tình thương của chúng ta đi kèm với hy vọng được đền đáp, ngay khi chúng ta gắn bất kỳ điều kiện nào vào việc chúng ta làm cho người khác, bất kỳ điều kiện gắn vào

việc chúng ta làm cho người khác, thì chúng ta không còn đang cho đi nữa. Cho nên cho đi không dễ như vậy, bạn thấy đó. Chúng ta đang cho. Đúng, chúng ta đang cho. Cả đời chúng ta đang cho. Nhưng với động cơ gì? Với mong đợi gì? Chúng ta muốn nhận lại điều gì? Chúng ta có hy vọng rằng nếu tôi cho người này điều gì, người này sẽ biết ơn tôi, sẽ nghe lời tôi, sẽ làm theo lời tôi, hay có thể người ấy sẽ làm gì lại cho tôi?

Ít nhất chúng ta cũng mong đợi điều gì. Không mong đợi gì cả thì cần một tâm lớn, một tâm trưởng thành, cần trí tuệ. Và Đức Phật đã làm được điều đó, đã làm rất nhiều việc mà không mong đợi được đền đáp gì.

Cho nên tôi không có ý nói rằng

cho đi, bằng cách cho đi, bạn sẽ không nhận được gì. Tôi biết rằng nếu bạn thật sự cho đi, nếu bạn thật sự giúp người khác với thiện ý chân thật, bạn nhận được rất nhiều.

Cho nên cho đi mà không có ý nghĩ nào khác ngoài lợi ích của người khác,

đó là điều quan trọng. Không phải vì lợi ích của bạn, mà vì lợi ích của người khác. Hãy nhìn xem, bác sĩ Albert Schweitzer, ông đã cho đi cả cuộc đời mình. Ông sang châu Phi sống. Bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu bệnh tật. Ông bị bệnh rất nhiều lần. Ông cho đi tiền bạc, cho cả máu của mình, cho cả cuộc đời mình.

Ông đem cả mạng sống mình ra đánh cược. Nếu người phụ nữ này chết, hãy giết tôi. Ai có thể làm được như vậy?

Cho nên là từ bỏ quyền sở hữu. Khi bạn cho đi một điều gì, bạn đang từ bỏ quyền sở hữu. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta sở hữu một điều gì. Chúng ta là chủ. Bằng cách cho đi, chúng ta buông nó ra. Cho nên đây là một cách thực hành để phát triển khả năng buông bỏ. Vì vậy, mỗi khi chúng ta học được điều gì thật sâu sắc và có ý nghĩa, hãy nhìn sâu vào bên trong.

Mỗi lần bạn học được điều gì, bạn đang buông bỏ. Không có cách học nào khác. Mỗi khi bạn phát triển được một tuệ giác, ngay cả trong thiền, mỗi khi bạn đạt được một tuệ giác sâu hơn, hãy nhìn sâu vào bên trong. Bạn đang buông bỏ một điều gì. Bởi vì nếu không buông bỏ điều gì, bạn không thể phát triển tuệ giác sâu. Cho nên tuệ giác đầu tiên trong thiền là thấy rằng chỉ có hiện tượng tâm và thân, không có gì khác.

Vậy trong trường hợp đó, bạn buông bỏ điều gì?

Bạn buông bỏ cái tôi. Nếu bạn không buông được cái tôi, bạn không thể phát triển tuệ giác đó. Và cũng vậy, một khi bạn phát triển được tuệ giác đó, bạn buông bỏ cái tôi này. Bạn là ai? Đây, tôi là một vị tu sĩ, một vị thầy, đang nói Pháp cho các bạn, đang dạy Pháp cho các bạn. Nhưng đây chỉ là một hình tướng.

Cho nên khi tôi ở với các bạn, tôi là một tu sĩ và một vị thầy. Khi tôi ở với các con tôi, tôi là một người cha. Khi tôi ở với các anh chị em tôi, tôi là một người anh, người em. Khi tôi ở với bạn bè, tôi là một người bạn, và nhiều vị tu sĩ là bạn. Khi tôi ở với thầy tôi, tôi trở thành gì? Tôi trở thành một học viên, một đệ tử. Nhưng khi tôi một mình, tôi là ai?

Không có ai xung quanh.

Tôi cũng không cần một cái tên nữa. Tên tôi là Ujjhotika. Nhưng đó là để các bạn gọi tôi. Tôi không cần gọi chính mình là Ujjhotika. Tôi cũng không cần một cái tên nữa. Tôi là ai?

Cho nên tôi cố gắng hiểu điều đó thật sâu và bắt đầu hiểu nó ngày càng nhiều hơn. Rồi bạn có thể buông bỏ vai diễn của mình, buông bỏ mình là ai.

Vai diễn này là một nhà tù. Cái tôi này là một nhà tù. Cho nên ngay cả khi chúng ta cho, thì tôi là người cho.

Hãy nhìn sâu vào bên trong. Nếu bạn buông được cái tôi đó, sự cho đi của bạn sẽ trở nên thật sự trong sạch. Và nó sẽ nuôi dưỡng tâm bạn rất nhiều. Cho nên cho đi là trở nên bớt ích kỷ hơn. Chúng ta cho. Rất nhiều lần chúng ta cho với rất nhiều động cơ ích kỷ. Ngay cả khi chúng ta cho các con mình điều gì, hãy nhìn thật sâu.

Vì sao bạn làm điều đó? Có lúc chúng ta làm với động cơ hoàn toàn không ích kỷ, nhưng có lúc chúng ta làm với một chút động cơ ích kỷ nữa. Cho nên thật sự không dễ để cho đi một cách chân thật mà không mong đợi gì.

Những người không quan tâm đến đồng loại của mình

và những khó khăn của họ thì luôn gặp những khó khăn lớn nhất trong đời. Cho nên chúng ta cần quan tâm đến người khác. Hãy cố hiểu họ, cố tìm hiểu những khó khăn của họ, và làm bất cứ điều gì mình có thể để giúp họ. Những người không có sự quan tâm như vậy sống một cuộc đời rất nhỏ bé. Họ rất nhỏ bé, tâm rất nhỏ hẹp.

Và họ có rất nhiều vấn đề. Tất cả chúng ta đều có vấn đề. Không ai thoát khỏi vấn đề. Tôi cũng có những vấn đề của riêng tôi. Nhưng nếu tôi chỉ ngồi và nghĩ về vấn đề của mình thôi, ồ, tôi có vấn đề này, tôi có vấn đề kia, và dành hết thời gian chỉ để nghĩ về vấn đề của mình mà không làm gì cả, thì vấn đề của tôi càng lúc càng lớn hơn. Không có cách nào giải quyết được vấn đề.

Nhưng nếu tôi làm những gì tôi có thể làm cho vấn đề của mình, và đồng thời giúp người khác, thì không hiểu sao vấn đề của tôi trở nên rất nhỏ.

Điều này thật sự đúng. Khi các bạn ngồi lại với nhau và nói về vấn đề của mỗi người, bạn sẽ thấy rằng vấn đề của bạn không lớn lắm. Và nếu bạn giúp người khác, bạn cũng tìm ra cách giải quyết vấn đề của chính mình. Cho nên khi tôi giúp người khác học, khi tôi dạy, khi tôi giúp người ta học, khi tôi dạy người ta, khi tôi cố làm cho họ thấy vấn đề của chính họ, vượt qua vấn đề của họ, thì điều đó cũng giúp tôi vượt qua vấn đề của chính tôi.

Cho nên hiểu người khác giúp tôi hiểu chính mình và giải quyết được rất nhiều vấn đề của tôi.

Vậy nên những người không quan tâm đến đồng loại và những khó khăn của họ thì luôn gặp những khó khăn lớn nhất trong đời, và cuối cùng gây tổn hại nhiều nhất cho người khác, kể cả cho chính mình. Cho nên người ích kỷ gây rất nhiều tổn hại cho người khác. Họ không muốn giúp người khác, và họ cũng không giúp chính mình. Họ gặp rắc rối.

Tôi thấy rằng một cuộc sống hoàn toàn quy về bản thân mình thì không đáng sống.

Một cuộc sống hoàn toàn quy về bản thân thì thật sự không đáng sống. Bằng cách giúp người khác, chúng ta phát triển pāramī của mình, dùng chữ Pāli này, pāramī, sự viên mãn.

Không có cách nào khác để chúng ta phát triển chính mình. Nhưng nếu chúng ta muốn phát triển chính mình, chúng ta phải làm điều gì cho người khác. Và ngay cả giữ năm giới cũng là làm điều gì cho người khác. Đức Phật cũng đã nói đến điều đó. Ngài nói giữ năm giới là một cách bố thí. Đó là một loại dāna.

Sao có thể như vậy được?

Có ai đoán được không? Làm sao giữ năm giới lại là một cách bố thí?

Tôi nghĩ tôi có ghi vài dòng ở đây về điều đó. Ồ, quý vị thấy không? Sīla cũng là Dāna. Sao lại như vậy được? Quý vị đang cho đi sự vô hại. Quý vị không hại ai cả. Quý vị đang cho đi sự vô úy. Người ta không sợ quý vị. Nếu quý vị thật sự giữ năm giới, không ai cần phải sợ quý vị.

Quý vị đang cho đi sự vô úy. Nếu mọi người đều làm vậy, thế giới này sẽ không còn nguy hại. Người ta sẽ không sợ hãi. Bây giờ thế giới ngày càng nguy hại hơn, rất nguy hiểm. Đi ra ngoài ở đây thì nơi này rất tốt. Có lần tôi ở New York, tôi không dám bước ra khỏi cửa. Lúc nào cũng đóng và khóa cửa ở bên trong.

Rất nguy hại. Tại sao? Vì người ta không giữ năm giới. Họ không thương yêu. Họ không tử tế. Họ không có lòng bi mẫn. Quá nhiều nguy hại. Điều đó làm tôi sợ. Tôi không dám ra ngoài, ngay cả ra khỏi cửa.

Rất nguy hiểm. Nhưng nơi tôi đến ở gọi là Bronx. Có lẽ quý vị đã nghe qua. Bronx. Nơi rất nguy hiểm. Khi quý vị lái xe qua Bronx mà xe chết máy, hãy bỏ xe lại mà chạy lấy mạng.

Đó là loại nơi chốn như vậy. Cho nên giữ sīla là cho đi sự vô hại, cho đi sự vô úy,

và cho đi sự an toàn, cho đi sự bình an.

Hãy suy nghĩ thật sâu. Chỉ bằng cách giữ năm giới, quý vị đã rất rộng lượng. Không chỉ vậy. Khi tôi ra ngoài đi dạo buổi sáng ở đây, đôi khi người ta mỉm cười với tôi, gật đầu với tôi. Có người chào hello. Có người chào good morning. Tôi cũng nói lại như vậy với họ. Tôi mỉm cười, gật đầu và nói hello, good morning. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Có người chào hello và good morning với tôi.

Thật rộng lượng. Tôi cảm thấy thật sự được nuôi dưỡng. Quý vị thấy đó, sự thân thiện, cho đi sự thân thiện, nhìn nhận tôi như một con người, mặc dù tôi mặc y như một nhà sư và có người không biết tôi là ai. Vậy mà hôm qua có một bà cụ rất già, bà chào hello với tôi.

Ồ, thật bất ngờ.

Quý vị thấy đó, thật ra đó chính là bố thí. Cho đi sự thân thiện. Mettā cũng vậy. Mettā cũng là một loại bố thí. Bà ấy đã cho tôi mettā của bà, sự nhìn nhận, sự công nhận.

Vậy nên rộng lượng không phải là chuyện khó lắm. Ngay cả khi quý vị nói cảm ơn một cách thật lòng, đó cũng là một loại bố thí.

Cho nên nếu điều quý vị đang làm không mang lại lợi ích cho người khác ngoài bản thân mình, hãy suy nghĩ thật sâu. Nếu điều quý vị đang làm không mang lại lợi ích cho người khác ngoài bản thân mình, thì nó không đáng làm.

Thật sự không đáng làm. Cho nên bất cứ điều gì chúng ta làm cũng nên lợi ích cho chính mình, nhưng cũng nên lợi ích cho người khác.

Vậy quý vị có xem mình là người biết cho đi không?

Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều sẽ nói có.

Vậy hãy suy nghĩ một chút. Phần lớn chúng ta trong xã hội này thật sự không biết cách cho đi.

Phần lớn chúng ta vận hành theo một hệ thống trao đổi ngầm.

Điều này không dễ. Tôi không cố nói rằng sự rộng lượng của quý vị là không tốt. Tôi muốn quý vị suy nghĩ sâu hơn và phát triển lòng rộng lượng thật sự thanh tịnh. Nó sẽ thật sự nuôi dưỡng quý vị. Nó sẽ thật sự làm quý vị cảm thấy an vui.

Nếu quý vị thật lòng cho đi điều gì mà không mong đợi được đáp lại

thì đó có thể là tiền bạc, quý vị cho đi tiền. Có thể là sự trân trọng, như nói lời cảm ơn. Có thể là mettā hay bất cứ điều gì. Ở đây, chúng ta cùng có mặt nơi đây. Đây là một hội Phật giáo. Đây là một điều lớn. Chúng ta tham gia vào hội này. Và rất nhiều người ở đây đang làm rất nhiều việc cho hội, nghĩa là cho tất cả những ai đến đây.

Vậy nên chúng ta đang cho đi rất nhiều. Có người bỏ tiền cúng dường vào thùng.

Điều đó rất quan trọng. Không có những khoản cúng dường này, hội này không thể hoạt động. Đây là tổ chức phi lợi nhuận. Không ai thu lợi từ nó cả. Mọi thứ quý vị cúng dường, từng đồng quý vị cúng dường, sẽ được dùng cho lợi ích của tất cả mọi người. Quý vị cho đi tiền bạc, nhưng hãy nhìn thật sâu. Vì sao quý vị làm điều đó? Cho đi là tốt.

Hãy cho nhiều hơn nữa. Và cả thời gian nữa. Hôm qua có người đến dọn dẹp căn phòng này. Và căn phòng này bây giờ sạch sẽ như vậy là vì có người đến dọn. Có người có thể nghĩ rằng, ồ, tôi chỉ cần cho vài đồng thôi. Tôi không có thời gian đi dọn dẹp. Với lại dọn dẹp là chuyện nhỏ nhặt. Không, đó không phải là chuyện nhỏ nhặt.

Nơi này sạch sẽ, đẹp đẽ, vì có người dọn dẹp. Và quý vị đã bao giờ nghe về một vị Sayadaw ở Miến Điện, Ledi Sayadaw chưa? Rồi phải không? Ngài là một vị Sayadaw rất nổi tiếng. Ngài cũng nhận bằng Tiến sĩ Văn chương từ nước Anh, và nhiều học vị, danh hiệu cao quý từ Miến Điện nữa.

Một vị Sayadaw rất, rất uyên bác. Ngài viết nhiều sách về thiền. Khi ngài còn tại thế, ngay cả khi đã khá già, mỗi buổi sáng ngài vẫn ra dọn nhà vệ sinh. Nhiều vị sư khác thưa rằng, xin ngài đừng làm vậy. Ngài là một bậc thầy lớn, một hành giả lớn. Ngài nói có người đến thưa ngài đừng làm vậy. Ngài hỏi, tại sao không?

Đây không phải là chuyện nhỏ nhặt. Đây không phải là việc thấp hèn. Rồi ngài đi đổ đầy các lu nước. Ngài quét sân chùa, làm tất cả những việc đó một cách hoan hỷ,

và cũng nêu một tấm gương rất tốt. Một bậc thầy lớn như vậy mà thật khiêm nhường. Cho nên dù quý vị làm gì, nếu làm với tâm ý thật sự tốt lành, điều đó khiến việc làm của quý vị trở nên thật lớn lao, cao thượng.

Cho nên khi chúng ta cho đi từ chỗ của tình thương thay vì từ chỗ mong cầu, thì điều trở lại với chúng ta thường nhiều hơn cả những gì ta có thể tưởng tượng.

Cho nên nếu quý vị thật sự cho đi với tấm lòng thanh tịnh như vậy, nó nuôi dưỡng quý vị. Nó làm quý vị lớn hơn, và cũng trí tuệ hơn.

Rồi đến cho đi thời gian. Thời gian là thứ dường như chẳng bao giờ đủ, nhất là thời buổi này. Người ta không có thời gian. Vội vã, vội vã, vội vã, làm quá nhiều việc. Cho nên thời gian là thứ dường như chẳng bao giờ đủ. Vì vậy, nó là một trong những tài sản quý giá nhất của chúng ta. Và thời gian là sự sống. Khi quý vị cho đi một giờ, tức là quý vị đang cho đi một giờ của đời mình.

Có người đến đây phụ giúp nửa ngày. Đó là cho đi nửa ngày của đời họ, điều đó vô giá. Vậy làm sao để cho đi thời gian? Quý vị tham gia vào một điều gì lớn hơn bản thân mình và trở thành một thành viên góp phần. Ở đây có một hội.

Quý vị tham gia vào hội, quý vị đến và làm việc. Có người làm việc ở thư viện. Có người giữ sổ sách. Janani, anh ấy là thủ quỹ, anh ấy giữ sổ sách. Và đây là thư ký của chúng ta. Và bác sĩ Mendez đã thu âm thế này suốt nhiều, nhiều năm. Và còn nhiều người khác nữa. Họ đang cho đi thời gian của họ.

Cho đi thời gian nghĩa là cho đi sự sống. Thật sự quan trọng. Vậy hãy trở thành một thành viên góp phần. Quý vị tình nguyện.

Bằng cách tình nguyện, quý vị đang cho đi đời mình. Quý vị đang cho đi thời gian của mình. Rất quan trọng.

Và nữa, khi có ai đó đang khổ sở, có ai đó không vui, có ai đó gặp vấn đề, và người ấy muốn nói ra, quý vị lắng nghe người ấy với sự thấu hiểu sâu sắc, với lòng bi mẫn. Đó cũng là cho đi thời gian, cho đi tấm lòng của mình. Thật ra, vâng, tôi có một ghi chú khác ở đây.

Hành động đơn giản là có mặt trọn vẹn. Có mặt trọn vẹn nghĩa là tâm quý vị không tán loạn. Khi quý vị ở bên ai đó, có thể là chồng hay vợ, hay con cái, bạn bè, bất cứ ai. Khi quý vị ở bên người đó, quý vị dành trọn sự chú tâm cho người đó. Quý vị lắng nghe người đó một cách hết lòng, cố gắng cảm nhận cảm xúc của người ấy.

Và hành động đơn giản là có mặt trọn vẹn với một người khác thật sự là một hành động của tình thương.

Cho nên khi chúng ta thương một người, chúng ta chú tâm.

Không cần kịch tính gì cả. Không cần phải làm cho nó thành kịch tính.

Rất đơn giản. Quý vị lắng nghe hết lòng. Quý vị lắng nghe với sự chú tâm. Quý vị cố gắng hiểu. Quý vị cố gắng cảm nhận cho người đó, đồng cảm với người đó. Vậy nên sự đồng cảm cũng là một dạng bố thí.

Cho nên điều quan trọng là hãy sống giữa những người biết cho, biết thương yêu và biết nuôi dưỡng. Ở đây chúng ta như một cơ thể. Chúng ta là một cơ thể lớn ở đây. Xã hội là một cơ thể lớn. Giống như một cơ thể, nó có đầu, mắt, tai, miệng, tim, tay, chân. Tất cả quý vị là các thành viên, như tay chân, như các bộ phận của cơ thể.

Mỗi một người trong quý vị đều rất quan trọng và cần thiết cho hội này, hay cho bất cứ hội nào khác đang làm điều tốt cho mọi người.

Cho nên tất cả chúng ta hãy làm những gì mình có thể làm, hãy góp phần. Nhờ góp phần và làm việc cùng nhau, quý vị học hỏi và trưởng thành. Quý vị học cách làm việc với người khác. Quý vị cũng học được những khó khăn khi làm việc với người khác. Đó cũng là một bài học, một bài học rất quan trọng. Và khi làm như vậy, quý vị trở nên lớn hơn, lớn hơn nữa.

Quý vị trở nên chín chắn hơn, chín chắn hơn nữa. Đó là con đường duy nhất để trở thành một người chín chắn. Một người sống một mình và chỉ nghĩ đến bản thân mình thì không bao giờ trưởng thành. Nếu quý vị muốn trưởng thành, quý vị cần quan hệ với người khác, hiểu người khác, giúp người khác, làm việc với người khác, dù đôi khi rất khó, rất khó.

Nhưng chính vì khó nên nó làm quý vị trưởng thành. Nếu dễ thì quý vị sẽ không trưởng thành. Cho nên làm việc như một nhóm là rất quan trọng. Mỗi người một mình thì không làm được nhiều. Nhưng khi cùng nhau, chúng ta có thể làm được điều gì đó thật lớn. Cho nên đến với nhau là rất quan trọng. Vậy hãy trở thành một thành viên.

Tôi không

quảng cáo đâu. Điều này rất quan trọng, vì tôi cũng tham gia như một thành viên, và công việc này giúp tôi trở nên lớn hơn. Tôi học được khá nhiều. Chỉ mới ở đây hai tháng mà tôi đã học được khá nhiều ở đây. Cho nên nó rất hữu ích cho tôi.

Cho nên điều quan trọng là hãy sống giữa những người biết cho, biết thương yêu và biết nuôi dưỡng. Nhưng điều quý vị cần làm là quý vị phải trở thành chính cái mà quý vị muốn thu hút.

Nếu quý vị muốn những người thương yêu, những người nuôi dưỡng, những người biết cho đến gần mình, thì quý vị phải là người thương yêu, biết cho và biết nuôi dưỡng. Đó là cách duy nhất để quý vị thu hút được.

Vậy hãy là loại người mà quý vị muốn có quanh mình. Khi quý vị là người thương yêu, biết cho, biết nuôi dưỡng, và quý vị gặp những người khác cũng thương yêu, nuôi dưỡng và biết cho, thì mỗi người chúng ta nuôi dưỡng nhau. Chúng ta nuôi dưỡng nhau, và cả hai đều trở nên thật lớn, thật chín chắn.

Nhờ vậy quý vị có được rất nhiều năng lượng. Quý vị trở nên rất mạnh. Nếu sống một mình, quý vị trở nên yếu. Quý vị trở nên trầm cảm. Quý vị trở nên khô cạn bên trong. Bên trong không còn gì nữa, tất cả đều khô. Nhưng khi quý vị tiếp xúc với những người thương yêu, nuôi dưỡng và biết cho, quý vị học được thương yêu. Quý vị học được nuôi dưỡng. Quý vị học được cho. Làm sao chúng ta học được điều đó? Bằng cách tiếp xúc với những người thương yêu, nuôi dưỡng và biết cho.

Vậy hãy tiếp xúc với những người có phẩm chất này. Như vừa rồi tôi nói về Đức Dalai Lama, ngài rất thương yêu, rất dễ gần, tôi nghĩ vậy. Ngài có cách kết nối với mọi người. Ngài có thể làm mọi người cười. Và tất cả những người tôi biết từng gặp Đức Dalai Lama đều nói như vậy.

Họ nói họ cảm thấy rất gần gũi với Đức Dalai Lama, dù đôi khi họ không hiểu Đức Dalai Lama nói gì. Có một lần, Đức Dalai Lama giảng bằng tiếng Tây Tạng.

Và một người bạn của tôi, anh ấy đến nghe Đức Dalai Lama giảng bằng tiếng Tây Tạng. Anh ấy không hiểu một chữ nào. Nhưng anh ấy nói: tôi rất thích bài giảng đó,

vì anh ấy cảm nhận được lòng từ bi, tình thương của Đức Dalai Lama.

Cho nên rất quan trọng là tiếp xúc với những người thương yêu, tử tế, rộng lượng, biết nuôi dưỡng. Rồi quý vị học được điều đó. Và cũng hãy cố gắng hết sức để trở thành loại người như vậy.

Quá nhiều người trong chúng ta dường như đang tìm kiếm một điều gì đó ở bên ngoài. Chúng ta tìm kiếm điều gì đó ở ngoài kia để làm cho mình cảm thấy đầy đủ,

để làm cho đời mình trọn vẹn. Chúng ta cảm thấy xa lạ, cô đơn và trống rỗng. Vì sao vậy? Vì chúng ta không tiếp xúc với con người. Vì chúng ta không biết cách cho. Chúng ta cũng không biết cả cách nhận. Vậy hãy học cho, học nhận. Rồi quý vị sẽ không cảm thấy cô đơn. Hãy học thương yêu. Cũng hãy học chấp nhận tình thương. Hãy học hiểu người khác và cũng hiểu chính mình.

Và làm như vậy, làm những điều đó, chúng ta sẽ vượt qua sự xa lạ, cô đơn, trống rỗng này. Dù chúng ta làm gì hay có gì, chúng ta vẫn không bao giờ cảm thấy đầy đủ. Hôm qua tôi cũng nói ngắn về điều này. Chúng ta làm rất nhiều việc, tìm kiếm hạnh phúc và sự viên mãn. Quý vị có bao giờ tìm thấy điều đó ở bên ngoài chưa?

Không. Quý vị sẽ không bao giờ tìm thấy. Nó chỉ làm quý vị hạnh phúc trong vài khoảnh khắc. Mà ngay cả để có được nó, để đạt được nó, quý vị phải trả giá rất nhiều. Cho nên cảm giác trống rỗng hay cô đơn mãnh liệt này là dấu hiệu cho thấy chúng ta đã đi lệch hướng. Chúng ta đang đi sai đường.

Và rằng chúng ta cần chỉnh lại hướng đi. Cho nên nếu quý vị cảm thấy cô đơn, xa lạ, trống rỗng, thật ra đó là dấu hiệu tốt, nói với quý vị rằng hãy làm gì đi. Quý vị đang đi sai đường. Hãy chỉnh lại hướng đi. Nhưng thường thì chúng ta nghĩ rằng sự chỉnh sửa nằm ở một người bạn đời mới, một căn nhà mới, một chiếc xe mới, một công việc mới, hay bất cứ gì đó.

Nhưng chỉ tìm một người bạn đời mới, một căn nhà mới, một chiếc xe mới hay một công việc mới sẽ không làm chúng ta cảm thấy đầy đủ.

Vậy điều chúng ta thật sự tìm kiếm là cái cốt tủy ở trong chính mình, phần tâm linh trong ta. Chúng ta là con người, và con người tự nhiên là những sinh thể có tâm linh. Chúng ta có hai bản chất, bản chất thấp và bản chất cao. Tôi nói về điều này khá nhiều lần. Phần lớn, xã hội khuyến khích bản chất thấp: hãy tham hơn, hưởng thụ nhiều hơn, khoái lạc của cảm xúc.

Vì khuyến khích bản chất thấp này, nên tự nhiên chúng ta phát triển bản chất thấp. Nhưng chúng ta cũng có bản chất cao. Nếu không phát triển bản chất cao đó, chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy đời mình có ý nghĩa. Nếu chúng ta không thấy được ý nghĩa trong đời mình, chúng ta sẽ không bao giờ thỏa lòng. Cho nên sống một đời có ý nghĩa là rất quan trọng.

Vậy điều chúng ta thật sự tìm kiếm là cái cốt tủy ở trong chính mình, phần tâm linh trong ta. Nhiều người trong chúng ta còn chưa từng biết rằng mình có một phần tâm linh. Và một số người không muốn nghe chữ tâm linh.

Khi nghe chữ này, họ nghĩ đó là cái gì đó

không thực tế.

Cho nên nếu quý vị không khơi được phần tâm linh bên trong, quý vị sẽ mãi mãi bất mãn. Có lẽ quý vị đã gặp một số người

tương đối thỏa lòng. Có lẽ quý vị từng gặp những người như vậy. Hãy nghiên cứu người đó. Người đó có những giá trị tâm linh. Người đó đang sống với giá trị tâm linh của mình. Cho nên chỉ có một lý tưởng nào đó thì chưa đủ. Quý vị phải sống nó. Nó phải trở thành đời sống của quý vị. Bất cứ giá trị tâm linh nào — tâm từ, lòng từ bi, chánh niệm — tất cả đều là những giá trị tâm linh.

Sự thỏa lòng.

Vậy

Tôi còn một chút thời gian. Còn một điều nữa tôi muốn nói. Đây là điều do một người viết. Một người đã nói như vậy. Và tôi đọc điều này khi còn khá nhỏ. Vì từ khi học lớp ba, chừng chín tuổi, tôi đã bắt đầu đọc sách. Cho nên tự nhiên là tôi đọc khá nhiều.

Nhưng tôi đọc rồi quên. Giờ tôi lại nhớ ra điều này, lại tìm thấy nó. Tôi sẽ nói sau cho quý vị biết ai đã nói điều đó. Và tôi cũng muốn quý vị đoán thử. Có lẽ một số quý vị rất hiểu biết, đọc nhiều. Đây là niềm vui chân thật trong đời.

Là gì? Niềm vui chân thật trong đời là gì? Người này nói rằng đây là niềm vui chân thật trong đời.

Tôi cho quý vị vài giây để nghĩ về điều đó. Niềm vui chân thật trong đời là gì? Đó là được sử dụng cho một mục đích, được chính mình nhận ra. Chính mình. Điều này quan trọng.

Được chính mình nhận ra là một điều lớn lao. Một mục đích.

Được sử dụng cho một mục đích.

Được chính mình nhận ra là một điều lớn lao. Đây là điều tôi cảm nhận. Hội này ở Úc là một điều lớn lao. Nó lớn. Nó được thành lập khoảng 50 năm rồi?

Bao nhiêu năm? Tôi nghĩ khoảng đâu đó giữa 40 và 50 năm.

Vậy nên điều đó rất quan trọng. Vậy thì

là một con người hùng mạnh, là một sức mạnh của tự nhiên, thay vì là một vị thần nhỏ bé nóng nảy, ích kỷ với đầy bệnh tật và oán trách, ôi trời, nói nặng lắm.

Thấy không? Lời lẽ rất mạnh.

Vậy nên là một sức mạnh của tự nhiên, thay vì là một vị thần nhỏ bé nóng nảy, ích kỷ với đầy bệnh tật và oán trách, than phiền rằng thế giới không chịu dốc lòng làm cho tôi hạnh phúc,

mong đợi rằng hãy làm tôi hạnh phúc. Anh làm cho tôi chưa đủ. Anh không làm tôi hạnh phúc. Cứ đi tìm người khác để làm mình hạnh phúc.

Vậy nếu chúng ta cứ đi vòng quanh làm như vậy, mong cầu như vậy, chúng ta sẽ không bao giờ hạnh phúc.

Vậy nên tôi có quan điểm rằng đời tôi thuộc về cả cộng đồng.

Bạn có cảm nhận được điều đó không? Khi bạn cảm thấy mình thuộc về mọi người và bạn muốn làm bằng bất cứ cách nào, dù là việc nhỏ, không quan trọng nhỏ hay lớn, bằng bất cứ cách nào bạn có thể, nếu bạn cảm thấy mình thuộc về cộng đồng con người, cả thế giới này, hay thậm chí chỉ cộng đồng này, dù lớn hay nhỏ, bạn thuộc về cộng đồng.

Vậy nên tôi có quan điểm rằng đời tôi thuộc về cả cộng đồng. Và khi tôi còn sống, đó là đặc ân của tôi

hãy để ý chữ này. Đó là đặc ân của tôi khi làm cho nó bất cứ điều gì tôi có thể. Vậy làm một điều gì lớn lao, làm cho cộng đồng, là một đặc ân. Đó không phải là nghĩa vụ. Không phải là gánh nặng. Đó là một đặc ân. Tôi cũng cảm thấy như vậy, khi được mời đến đây.

Đó là một đặc ân.

Vậy nên

làm cho nó bất cứ điều gì tôi có thể. Tôi muốn được dùng đến cạn kiệt. Chúng ta chỉ muốn dùng người khác. Chúng ta không muốn bị dùng. Ồ, sao tôi lại phải bị người ta dùng? Bạn thật ngốc nếu để người khác dùng mình. Nhưng ở đây, bạn không để người khác dùng mình. Bạn đang dùng chính mình để làm cho cộng đồng tốt đẹp hơn, làm cho mọi người tốt đẹp hơn.

Vậy nên tôi muốn được dùng đến cạn kiệt khi tôi chết. Có một vị Sayadaw ở Miến Điện nói rằng, tôi muốn sống lâu chừng nào tôi còn làm việc được. Và ngày nào tôi không làm việc được nữa, tôi muốn chết.

Và ngài đã làm đúng như vậy. Ngài làm việc đến ngày cuối cùng.

Vì tôi càng làm việc nhiều, tôi càng sống nhiều. Nếu bạn không làm việc, bạn không sống. Và nếu bạn chỉ sống cho chính mình, thì bạn thực sự không sống.

Vậy nên bằng cách làm việc, bằng cách làm cho người khác, chúng ta học hỏi và trưởng thành. Nếu chúng ta không làm điều gì tốt cho người khác, cho cộng đồng, chúng ta không thực sự học hỏi. Chúng ta không thực sự trưởng thành. Và chúng ta sẽ không thấy tròn đầy. Chúng ta sẽ không thỏa lòng. Vậy chúng ta có thể làm được khá nhiều. Dù bạn già hay trẻ, dù bạn giàu hay nghèo, trong khả năng của mình,

mỗi người chúng ta đều có thể làm được điều gì đó. Vậy hãy thử tìm xem bạn có thể làm gì và làm điều đó. Ngay cả quét sân, bạn cũng có thể làm.

Tôi hoan hỷ với đời sống vì chính nó. À, đây là điều đáng để suy nghĩ. Tôi hoan hỷ với đời sống vì chính nó. Bạn có nói được như vậy không?

Tôi hoan hỷ với đời sống vì chính nó. Nếu bạn thật sự trung thực và chân thật nói được như vậy, thì tôi có thể nói bạn là người hạnh phúc. Bạn hạnh phúc. Có lần tôi nói về

niềm vui được sống, tôi đọc trong một cuốn sách câu tiếng Pháp này, joie de vivre. Tôi nghĩ phát âm vậy là đúng. Tôi không chắc. Joie de vivre. Niềm vui được sống. Đôi khi tôi cảm nhận được điều đó, dù không phải lúc nào cũng vậy.

Niềm vui được sống.

Bạn nói sao? Tôi có đang tự mâu thuẫn không? Đời sống toàn là dukkha. Vui ở đâu ra? Nếu bạn thấy được ý nghĩa trong dukkha, thì có niềm vui.

Nếu bạn chỉ thấy dukkha mà không thấy ý nghĩa, thì chẳng có niềm vui nào cả.

Vậy nên học hỏi và trưởng thành là điều vui. Tôi đang học hỏi và tôi đang trưởng thành và tôi biết điều đó. Tôi không biết hết mọi thứ, nhưng tôi biết một điều gì đó. Và tôi biết rằng mỗi ngày tôi có thể học thêm được điều gì đó. Mỗi ngày tôi học thêm được điều gì đó.

Vậy nên

tôi hoan hỷ với đời sống vì chính nó.

Đời sống với tôi không phải là một cây nến ngắn ngủi. Nó là một loại đuốc rực rỡ, một loại đuốc rực rỡ, mà tôi phải giương cao trong lúc này. Và tôi muốn làm cho nó cháy sáng nhất có thể

trước khi trao lại cho các thế hệ mai sau. Vậy rất nhiều người hùng mạnh, rất nhiều người vĩ đại đã làm những điều lớn lao cho nhân loại. Đức Phật, vĩ đại nhất, tôi cảm thấy vậy. Và còn nhiều người khác nữa, các nhà khoa học và bác sĩ nữa. Rất nhiều, rất nhiều người, các tác giả, nhà văn, họ đã làm khá nhiều cho nhân loại.

Và giờ là lượt của chúng ta, làm bất cứ điều gì có thể cho nhân loại.

Và nếu bạn cố gắng làm như vậy, bạn sẽ rất hạnh phúc về đời mình.

Và có ai đoán được ai đã nói câu đó không? Ai đã nói điều này?

Bạn sẽ ngạc nhiên khi nghe. Một người rất hài hước. Ông ấy nói nhiều chuyện cười. Những chuyện cười rất châm biếm, rất trớ trêu.

George Bernard Shaw. Và tôi rất yêu thích ông ấy. Tôi đọc rất nhiều sách của ông.

Ý tôi là rất nhiều kịch của ông. Và cả rất nhiều chuyện cười của ông nữa.

Vậy hãy suy nghĩ về những điều này.

Trở thành một thành viên của cộng đồng con người và làm điều gì tốt cho con người, cho cộng đồng.

Và bằng cách đó chúng ta phát triển những phẩm chất bên trong. Chúng ta học từ nhau. Tôi học từ bạn và bạn học từ tôi.

Vậy đó là hết thời gian chúng ta có. Bây giờ đã 10:30 rồi. Để kết thúc buổi gặp hôm nay,

tôi rất biết ơn các bạn đã cho tôi cơ hội bày tỏ những suy nghĩ và cảm nhận của mình. Xin cảm ơn rất nhiều.

Vậy chúng ta đảnh lễ Đức Phật. Himaya.

Namamu. Namapati padiya.

Bodhambuzimi.

Con tôn kính Đức Phật

bằng chính sự thực hành

dẫn đến giải thoát.

Himaya. Dhammānu. Damapati padiya.

Dhammambuzimi. Ý nghĩa cũng như vậy. Himaya. Dhammānu. Damapati padiya.

Sangambuzimi.

Thiền sư Sayadaw U Jotika sinh ngày 05.08.1947 trong một gia đình Hồi Giáo ở Miến Điện. Thời niên thiếu Ngài được gia đình gửi học và được giáo dục trong một trường dòng Thiên chúa giáo, tốt nghiệp kỹ sư điện tử và nghiên cứu sâu rộng về khoa học, tâm lý học, triết học phương Tây.…

Bài khác trong khóa